Bên ngoài tối đen như mực.
Đại sảnh trống trải vẫn còn sáng đèn, phản chiếu ánh sáng của một căn phòng. Vách tường treo một bức tranh thủy mặc cực lớn, ngụ ý "Học trò khắp thiên hạ".
Đứng trước mặt Tô Mộc là một người phụ nữ mặt mày dịu dàng, mặc một bộ sườn xám màu tím, bên ngoài khoác một cái áo nhung mỏng. Bà nhẹ nhàng nói:
"Tô tiểu thư, xin chào, tôi tên An Văn Lâm."
An Văn Lâm, con gái út của An Bỉnh Du, mẹ của Cố Trừng Huy.
Tô Mộc chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ gặp được An Văn Lâm ở nơi này, không chút che giấu thân phận. Cô hơi chật vật, nhưng lại lo lắng nhiều hơn. Cô lo lắng rằng tiếp theo bà sẽ mắng chửi, tố cáo tội ác mấy năm qua của cô, như thế nào hủy đi một gia đình và làm hại đứa con trai của bà.
"Tô tiểu thư." Giọng An Văn Lâm vẫn nhẹ nhàng như cũ, nghe không ra sự tức giận, "Tôi biết, gặp cháu như thế này rất không phải, nhưng hãy thứ lỗi cho tôi." An Văn Lâm dừng lại một chút, "Gặp được cháu ở chỗ này, thực sự là ngoài ý muốn."
Tô Mộc không biết phải đáp lời lại như thế nào, nên nhẹ nhàng chào hỏi, hay là nên cúi đầu xin lỗi bà ấy. Thấy cô đứng yên tại chỗ, An Văn Lâm cũng đoán được, cô gái này có thể có chút sợ, "Tô tiểu thư, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé."
Vào ban đêm, Đại học Vân Đại rất yên tĩnh, Tô Mộc gắt gao nắm chặt áo khoác. Hôm nay cô chỉ mặc mỗi áo sơ mi, bên ngoài khoác một cái áo gió, bây giờ đi trong khuôn viên vắng vẻ này khiến cô cảm thấy thật lạnh.
Trên con đường trải dài cây Bạch Quả đi tới cổng nam, lá vàng phủ kín mặt đất làm cho đoạn đường này mềm mại một cách khó hiểu. Sân bóng rổ bên cạnh còn sáng đèn, vài bóng người trẻ tuổi vẫn đang thi đấu trên sân, mồ hôi như mưa.
"Khi tôi còn đi học, Đại học Vân Đại không giống như thế này. Bây giờ, mỗi năm nó mỗi khác, không còn chỗ nào giống trước đây." An Văn Lâm nhìn quanh, ý muốn tìm một chủ đề nhẹ nhàng dễ tương tác.
Tô Mộc biết An Văn Lâm có ý tốt, nhưng cô cũng rất rõ ràng, An Văn Lâm đang cố ý giữ cô lại chứ không phải cùng cô nhớ lại chuyện cũ. Cô sắp xếp lại câu từ, cố gắng làm ra vẻ nhìn lễ phép và không bốc đồng, mới chậm rãi mở miệng, "Cố phu nhân, cháu biết ngài có chuyện muốn nói, nếu ngài không ngại thì có thể... nói thẳng ạ."
Một câu "Cố phu nhân" của cô dường như đã làm hài lòng của An Văn Lâm. Khuôn mặt của bà giãn ra, nở một nụ cười nhẹ "Ba cháu và tôi cũng là người quen cũ, nếu như chỉ xem mặt mũi của Trừng Huy thì cháu có phải cũng nên gọi tôi một tiếng dì hay không?"
Thấy Tô Mộc sững sờ, ý cười trên mặt An Văn Lâm càng đậm hơn, "Tôi nghe ba tôi nói, cháu đã gọi ông là ông ngoại rồi mà."
Nghe những lời ấy, sắc mặt Tô Mộc liền đỏ lên.
Mẹ chồng tương lai đây là đang nói cô không đủ rụt rè sao?
"Dì, không phải như người nghĩ đâu ạ." Tô Mộc vội vàng giải thích, "Đây là hiểu lầm, lúc đó ở Kim An xảy ra một số chuyện cho nên cháu mới giả làm cháu gái của ông ngoại An. Đó chỉ là kế sách tạm thời thôi ạ."
"Nói như vậy, là cháu không thích Trừng Huy sao?"
Hả?
Tô Mộc không biết tại sao An Văn Lâm lại nói như vậy.
Cô ngơ ngác lắc lắc đầu.
"Nếu không, tại sao cháu lại nóng lòng muốn cắt đứt quan hệ với nó?" An Văn Lâm dường như rất thích nhìn thấy cô chật vật, "Nếu thích thì sớm hay muộn gì cũng gả vào nhà họ An, gọi ông ngoại thì có làm sao đâu?"
Tô Mộc cảm thấy mình và An Văn Lâm không cùng sóng não với nhau. Sau đó, An Văn Lâm liền nắm lấy tay cô nói "Cháu gọi ông ngoại, ông đã rất vui, dì nghe cũng rất vui."
Tô Mộc mơ hồ cảm thấy câu tiếp theo của An Văn Lâm sẽ là: Ngoan, tới gọi một tiếng "Mẹ" đi nào.
"Dì..." Tô Mộc vẫn cúi đầu, nói nhỏ.
An Văn Lâm vỗ nhẹ vào mu bàn tay của cô, "Con à, con có thể trở về, một người làm mẹ như dì thay Trừng Huy cảm ơn con rất nhiều."
———
Tô Mộc gần như không biết mình về nhà bằng cách nào, tinh thần không thể khôi phục cho đến khi đứng trước cửa nhà của Cố Trừng Huy. Vừa rồi, cô thực sự đã ôm An Văn Lâm khóc lớn trong khuôn viên Đại học Vân Đại, nếu nói lòng tốt của Cố Triều Dương và An Bỉnh Du làm cho cô cảm động thì đối với mẹ của Cố Trừng Huy, mỗi câu mà bà nói, tuy rằng bình thản dịu dàng nhưng từng câu từng chữ đều khắc sâu vào trong lòng cô.
Tô Mộc vốn dĩ cảm thấy năm năm mình rời đi, ở chỗ này đã không có ai quan tâm cô đi hay ở. Nhưng sau khi trở lại, cô phát hiện lúc trước mình giống như một đứa trẻ giận dỗi rời đi, sau khi về nhà, xung quanh đều là ấm áp cùng quan tâm của người thân. Không có ai trách cứ cô, mọi người vẫn còn nhớ thương cô.
Sau đó, chuyện gì đã xảy ra?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!