Nửa tiếng sau, Tô Mộc có chút sững sờ nhìn xe đẩy càng ngày càng nhiều đồ. "Cố Trừng Huy, anh định chuyển cả siêu thị này về nhà à, hay là tự mình mở một cái luôn đi..."
Người đàn ông bên cạnh bỗng dừng bước, Tô Mộc cho rằng anh đang suy nghĩ về tính khả thi về đề nghị của cô, liền nhanh chóng bổ sung thêm một câu: "Em đùa thôi."
Cố Trừng Huy hiển nhiên không để ý đến lời nói của Tô Mộc, chỉ nhìn chằm chằm vào những thứ trước mặt. Tô Mộc nhìn theo ánh mắt của anh, thấy một dãy giá treo khăn tắm toàn là khăn tắm màu trắng hồng, bên trên là đủ các loại kiểu Hello Kitty.
Cố Trừng Huy nhớ, nhiều thứ trong nhà của Tô Mộc hình như đều liên quan đến con mèo này.
Tô Mộc nhìn ánh mắt tập trung của anh, dường như đang cẩn thận lựa chọn xem cái nào vừa ý mình nhất, "Anh…thích cái này sao?"
Cố Trừng Huy còn chưa kịp trả lời, một hướng dẫn viên mua sắm nhiệt tình đã chào hỏi anh, "Xin chào tiên sinh, có gì cần trợ giúp sao?"
Nhân viên bán hàng cực kỳ giỏi về việc đoán ý qua lời nói và sắc mặt, gặp một người đàn ông mặc âu phục đi giày da nhìn chằm chằm vào chiếc khăn mặt KT của mèo, "Đây là vì năm mới nên chúng tôi đặc biệt mở rộng KT mèo làm chủ đề, tổng cộng có mười hai màu sắc và hoa văn, lấy xuân hạ thu đông bốn mùa lần lượt gắn liền với thời gian, ba loại khăn vuông, khăn mặt và khăn tắm đều được đặc biệt thiết kế theo từng tháng."
"Có một bộ hoàn chỉnh không?"
Hả? Tô Mộc và người hướng dẫn mua hàng đều đột nhiên choáng váng.
Cố Trừng Huy lại nói thêm: "Mười hai bộ hoàn chỉnh gồm khăn vuông, khăn mặt và khăn tắm."
Nhân viên bán hàng vừa nghe những lời này, ánh mắt lập tức sáng lên vội vàng gật gật đầu, "Có! Có! Ngài chờ một lát, tôi đi lấy cho ngài." Vừa bước ra hai bước, lại cảm thấy không thích hợp, quay đầu hỏi: "Tiên sinh, đồ vật hơi nhiều, tôi đặt ở quầy thu ngân phía bên kia, đợi lát nữa lúc ngài thanh toán thì chúng ta cùng thanh toán luôn, được không?"
Cố Trừng Huy gật đầu.
Chờ đến khi thanh toán xong, Tô Mộc nhìn thấy xe đẩy chất đống đồ giống như một ngọn núi nhỏ, cùng với nửa xe đầy khăn mặt, rốt cục vẫn không nhịn được lại lần nữa mở miệng: "Cố Trừng Huy, anh mua nhiều khăn mặt như vậy, là dự định mang về công ty làm phúc lợi cuối năm sao?"
Cố Trừng Huy một bên cất đồ vào trong cốp xe, một bên giải thích: "Ngày mai anh đi sang Mỹ một chuyến, đại khái phải đi lâu hơn một tuần, sau đó khi trở về, còn cùng người khác đi đảo Trường Mai." Cố Trừng Huy đóng lại cửa cốp xe, quay đầu nhìn Tô Mộc: "Gần đây Ô Mễ mắc chứng tiêu chảy nên tính tình có chút không tốt, mấy ngày nay em chăm nó, được không?"
Tô Mộc cảm thấy, mạch não của mình có chút dài, rất không hiểu được ý tứ của Cố Trừng Huy.
"Nghe không hiểu sao?"
Tô Mộc lắc đầu, sau đó lại gật đầu."Không phải…Những thứ này anh đều mua cho em sao?"
Cố Trừng Huy gật đầu, sau đó khẽ nhíu mày, "Không thích?"
Thích không? Đương nhiên thích, chỉ là người thích là con mèo này chứ không phải là cô?
Lúc trước khi Tô Mộc tìm được phòng ở Vân Thành, Đồng Hiểu đã cố ý lên mạng đặt những vật dụng cần thiết cho căn phòng này. Đối với mấy thứ này Tô Mộc cũng không yêu cầu gì nhiều, chỉ cần có thể dùng tốt là được. Chờ đến lúc mở hộp bưu kiện ra mới biết đồ đạc bên trong hầu như đều có hình của Hello Kitty. Lúc trước, Niệm Niệm cũng có một khoảng thời gian vô cùng yêu thích mấy bộ phim hoạt hình có con mèo này.
Nhìn thấy bên trong xe đẩy chất đống núi nhỏ khăn mặt màu trắng, Tô Mộc cảm thấy có chút muốn cười, lại có chút vui vẻ. Cô cười khanh khách nhìn Cố Trừng Huy, "Cho nên, anh muốn em dọn qua là để chăm Ô Mễ sao?"
Cố Trừng Huy cảm thấy, đây chính là ý tứ của anh.
"Vậy thì cứ đem nó qua nhà em là được rồi, cần gì phải phiền toái như vậy." Tô Mộc đứng ở bên cạnh Cố Trừng Huy, cười đến ý vị thâm trường, "Cho nên là, chăm nó...... hay là chăm anh hử?"
Một câu, nói được uyển chuyển lâu dài
Đối với việc thỉnh thoảng Tô Mộc lại làm ầm ĩ, Cố Trừng Huy cũng gần như tập mãi thành thói quen, tự nhiên cũng lục lọi ra một số phương pháp để đối phó.
Cố Trừng Huy nghiêng người, cả người gần như muốn dán lên Tô Mộc, anh ở bên tai cô nhẹ nhàng hà hơi, dùng giọng nói chỉ có hai người mới có thể nghe được hỏi cô:"Vậy em nghĩ xem muốn chăm ai?"
Giọng nói trong trẻo trầm thấp.
Tô Mộc chính là chịu không nổi khi anh dùng giọng nói này nói chuyện với mình. Nhưng lúc này cũng không phải là lúc để đỏ mặt thẹn thùng, cô hếch cằm lên, mị nhãn như tơ: "Mặc kệ là chăm ai, Cố tiên sinh không phải nên cho em một danh phận sao?"
Còn muốn một danh phận? Cố Trừng Huy nghiền ngẫm hai chữ này, không mở miệng.
Tô Mộc nhẹ nhàng lui về sau một bước, trên mặt vẫn treo nụ cười kia, "Chuyện danh không chính ngôn không thuận…" Tô Mộc lắc đầu: "Em không làm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!