Hôm nay, Tô Mộc dậy rất sớm, nói qua cùng Tưởng Vân Chu muốn tranh thủ hai giờ đồng hồ ra ngoài, đi tới phố lớn Thành Tuyên ở phía bắc Vân Thành. Thời điểm cô mới trở về nước, từng tới nơi này một lần, gia đình Hồ Lượng một nhà ba người đang ở đây.
Hồ Lượng cũng là một người bạn tốt khi còn sống của cha cô. Năm đó, hậu sự của Tô Hiệu Hằng cũng là Hồ Lượng giúp đỡ cô cùng nhau sắp xếp, sau đó cũng là Hồ Lượng đưa cô đi đến Mỹ. Trước khi trở về, Tô Mộc có liên lạc Hồ Lượng, về sau cũng đã gặp mặt một lần. Nhưng thái độ ông ấy rất lạnh nhạt, dường như không muốn cùng cô có quá nhiều tiếp xúc.
Gia đình Hồ Lượng ở trong một tiểu khu bình thường, gác cổng cũng không nghiêm ngặt, Tô Mộc gõ vang cửa phía sau, mở cửa ra chính làm một người phụ nữ trung niên, dáng vẻ khoảng chừng bốn mươi tuổi.
"Xin chào, tôi là Tô Mộc, xin hỏi chú Hồ có ở nhà không?" Tô Mộc suy đoán, người phụ nữ này chắc hẳn là vợ của Hồ Lượng.
Người phụ nữ rõ ràng không biết Tô Mộc, đang do dự có hay không cho Tô Mộc đi vào. Một cậu nhóc tám chín tuổi chạy nhanh ra khỏi phòng, nhìn thấy Tô Mộc, hai mắt sáng ngời: "Chị Tô, sao chị lại đến đây?!"
Cậu nhóc này là con của Hồ Lượng, thời điểm lần đầu tiên Tô Mộc tìm đến ông, đã từng gặp qua đứa nhỏ này. Tô Mộc cúi người sờ lên đầu của cậu, "Tiểu Duệ đã cao lớn hơn rồi."
Thấy quả thật là người quen, người phụ nữ kêu Tô Mộc ngồi xuống, bưng đến một cốc nước nóng, bà ấy nói Hồ Lượng ra ngoài mua đồ, một lát nữa sẽ quay lại.
Quả nhiên hơn mười phút sau, Hồ Lượng bước vào cửa, trên tay cầm theo sữa đậu nành và bánh rán, vừa mới cởi giày đã thấy Tô Mộc ngồi ở trên ghế sô pha, túi nilon trong tay một tiếng "Đông" rơi xuống trên mặt đất, ly nhựa rách ra một vết nứt, màu trắng vàng của sữa đậu nành vãi đầy mặt đất.
Người phụ nữ thấy thế, lải nhải oán trách, Tô Mộc đứng dậy, đi theo Hồ Lượng ra cửa.
Đi trong hành lang của tiểu khu, Hồ Lượng không nói lời nào, Tô Mộc cũng không nói gì.
Nếu như nói lần đầu tiên nhìn thấy Hồ Lượng sau khi trở về nước, thái độ ông ta lạnh nhạt, có lẽ là do nhiều năm không gặp, cũng không có chuyện gì để nói, nhưng lần này, Hồ Lượng thất thố, khiến cho Tô Mộc càng thêm khẳng định suy đoán của mình.
Nhất định Hồ Lượng có chuyện gì đó giấu cô, mà chuyện này cũng có liên quan chặt chẽ tới cái chết của Tô Thiệu Hằng.
"Tô tiểu thư, nghe tôi khuyên một câu, nếu như mọi chuyện đã qua nhiều năm như vậy, cô cần gì cứ phải nắm lấy không buông như vậy, cha của cô biết, cũng sẽ không đồng ý." Lời lẽ của Hồ Lượng khẩn thiết, nhưng trong giọng nói rõ ràng có phần né tránh.
"Chú Hồ, chú biết điều gì, đúng hay không? Cái chết của cha con, năm đó có phải có bí mật gì hay không?" Giọng điệu của Tô Mộc có chút vội vàng.
"Tôi cái gì cũng không biết!" Giọng Hồ Lượng đột nhiên nâng lên rất lớn, chợt, người đàn ông giống như quả cầu da xì hơi, "Tô tiểu thư, coi như tôi cầu xin cô, cô đừng đến tìm tôi nữa, được không..."
Người đàn ông hơn bốn mươi tuổi nhìn cô, trong ánh mắt rõ ràng đều là khẩn cầu.
Tô Mộc lúc này mới phát hiện, mặc dù chỉ mới năm năm qua nhưng Hồ Lượng dường như già hơn rất nhiều, thái dương đã thấy hoa râm, "Chú Hồ…"
Hồ Lượng xua tay với cô, "Không có bí mật gì hết, một khi rời khỏi nơi này, cũng đừng quay lại nữa."
Tô Mộc còn muốn nói điều gì, Hồ Lượng đã quay người đi. Nhìn bóng lưng của người đàn ông, lời nói bên miệng liền nghẹn lại trong cổ họng.
**
Ở Studio Time, Tưởng Vân Chu đã sắp xếp xong cho mọi người lộ trình tiếp theo, vì để phối hợp với phương án sắp tới của Kim An, vào cuối tuần, tất cả kế hoạch trên tay mọi người đều phải hoàn thành xong.
"Lần này, Kim An sẽ có ba đội kỹ thuật, nhãn hiệu và hậu cần đến hiện trường, bên này chúng ta toàn bộ sẽ triển khai ở đây. Căn cứ theo phương án dự bị mà Kim An cung cấp, tôi và Lão Viên sẽ phụ trách quay đáy biển, Tô Mộc và Sở Nhiên chủ yếu phụ trách quay mặt đất, Trịnh Phàm và Vũ Siêu sẽ phụ trách bảo đảm hậu kỳ biên tập hợp kỹ thuật." Tưởng Vân Chu chỉ đơn giản sắp xếp xong công việc, "Studio chúng ta từ lúc thành lập tới nay, đây là đơn hàng đặc biệt nhất, những sai lầm trước đó chúng ta sẽ không nói, nhưng công việc kế tiếp, mỗi người nhất định phải nâng tinh thần lên tới mức cao nhất, một chỗ sai cũng không được có, hiểu chưa?"
Mọi người gật đầu, duy nhất chỉ có Tô Mộc vẫn còn ngơ ngác ngồi tại chỗ.
"Tô Mộc?" Nhìn thấy dáng vẻ sững sờ của cô, Tưởng Vân Chu mở miệng gọi cô. Quả nhiên, anh ta vừa rồi tận tình khuyên bảo nói một tràng như thế, cô đại khái một chữ cũng không nghe được.
Sở Nhiên thấy Tô Mộc vẫn đang ngồi im bất động nên huých cô một cái, lúc này Tô Mộc mới hoàn hồn, nhưng cũng không biết hiện tại Tưởng Vân Chu đang nhìn mình. Vẫn là Sở Nhiên nháy mắt ra hiệu cho cô, Tô Mộc mới nhìn về phía Tưởng Vân Chu.
"Những lời tôi vừa mới nói, cô nghe có hiểu không?" Tưởng Vân Chu rất ít khi dùng kiểu giọng điệu này nói chuyện với mọi người. Mà chỉ có lúc này, mọi người mới có thể ý thức được, anh ta mới là ông chủ ở đây.
"Hiểu được." Tô Mộc gật đầu.
Tưởng Vân Chu nhíu mày, hiển nhiên là không tin lời cô nói.
Tô Mộc nói thêm: "Anh và Viên lão sư quay đáy biển, tôi và Sở Nhiên quay mặt đất, Phàm Phàm và Siêu Siêu phụ trách hậu kỳ, mỗi người nhất định phải treo tinh thần lên tới mức cao nhất, không thể xảy ra lỗi." Tô Mộc nói rất nghiêm túc, giống như bị thầy giáo chỉ đích danh đặt câu hỏi, có nề nếp, rõ ràng mà khái quát một đống lời nói trung tâm của Tưởng Vân Chu.
Trịnh Phàm không nhịn được, "Phụt" ra một tiếng cười lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!