Lần nữa quay trở lại Vân Thành, đã là giữa tháng mười một. Tiết trời chuyển lạnh, Tô Mộc đứng ở sân bay một bên vừa xoa xoa tay vừa hà hơi.
"Tô Mộc?" Sau lưng có người gọi cô.
Tô Mộc xoay người lại, liền thấy Viên Kiệt cách đó không xa nắm tay một bé gái tới.
"Tiểu Mộng, mau chào dì đi." Viên Kiệt dắt bé gái đi lên trước. Bé gái cột tóc đuôi ngựa cười toe toét, thiếu mất cái răng cửa, giọng nói ngọt ngào: "Chào dì ạ."
Tô Mộc cúi người sờ sờ đầu cô bé "Xin chào, Tiểu Mộng."
Lần này Viên Kiệt thừa dịp nghỉ ngơi mang con gái đi hải đảo nghỉ phép, vừa xuống máy bay đã gặp Tô Mộc, Tô Mộc cũng không khách sáo với anh ta, cùng nhau bắt xe trở về nội thành.
Bé gái dọc đường đi líu ríu nói chuyện không ngừng, đa số đều là kiến thức thú vị trong kỳ nghỉ phép lần này. Cuối cùng, trèo lên lưng ghế đằng trước, thò đầu hỏi: "Ba ơi, ba ơi, khi nào thì chúng ta lại đi tiếp ạ?"
"Nào, Tiểu Mộng ngoan." Viên Kiệt đưa tay sờ sờ đầu nhỏ của con gái, "Mau chóng ngồi xuống nào. Chờ lần sau ba rảnh, sẽ đưa con ra ngoài chơi nữa, được không nào?"
"Được ạ, được ạ." Bé gái nhỏ gật đầu, ngoan ngoãn ngồi trở lại, nhanh chóng bổ sung nói: "Muốn nói chuyện chắc chắn ạ."
Có lẽ là do chuyến đi mệt mỏi, bé gái lăn qua lăn lại một hồi, thì ngủ thϊếp đi ở trong xe. Lão Viên chỉnh điều hòa trong xe cao thêm một độ, có chút xin lỗi cười nói với Tô Mộc :"Tiểu nha đầu ồn ào, làm phiền đến cô rồi."
"Không có đâu, trẻ con đều như thế hết, hoạt bát một chút cũng tốt."
Lão Viên kinh ngạc, anh ta nghĩ rằng, một cô gái bằng tuổi với Tô Mộc, đối với những đứa trẻ ồn ào vui đùa có lẽ sẽ không thích lắm,"Tiểu Tô thực sự thích trẻ con sao?"
"Thích chứ." Tô Mộc theo bản năng trả lời.
Hai người thường ngày trong lúc làm việc cũng không cùng xuất hiện nhiều lắm, cũng không phải tính cách đặc biệt nói nhiều, lúc này lại trở nên yên lặng, thật có chút xấu hổ. Căn bản Tô Mộc có chuyện muốn nói, nhưng lại đắn đo suy nghĩ, cuối cùng vẫn không nói gì. Nhưng trái lại Viên Kiệt đã mở lời trước: "Lần trước cô và Vân Chu đi tới thành phố S, sau đó anh ta lại một mình trở về đây trước, có phải là do chuyện của Kim An không được giải quyết suôn sẻ hay không?"
Tô Mộc kinh ngạc, chẳng lẽ Tưởng Vân Chu không có nói với mọi người tất cả mọi chuyện diễn ra theo kế hoạch ban đầu, "Không phải đã bắt đầu các giai đoạn quay phim rồi sao?"
"Đúng vậy, cho nên tôi rất bất ngờ, lúc này Kim An lại không truy cứu, để lộ phương án thương mại, chuyện này cũng không tính là chuyện nhỏ?" Viên Kiệt ý vị thâm trường liếc nhìn Tô Mộc.
Ánh mắt kia, khiến cho Tô Mộc cảm thấy rất kỳ quái.
**
Thời điểm hoàng hôn, dưới cuộc gọi liên tục đoạt mệnh của Đồng Hiểu, Tô Mộc mất tích nửa tháng rốt cục cũng không tình nguyện lộ mặt.
Tại sao không tình nguyện như vậy?
Tưởng Vân Chu biết được cô đã trở về, liền ném cho cô một đống công việc. Tô Mộc nhìn thấy một đống công việc được sắp xếp dày đặc, cô chỉ cảm thấy tương lai trong một tháng này, hoàn toàn mất đi thời gian tự do.
Đồng Hiểu vừa nhìn thấy Tô Mộc đã "Ầm" đập bàn vang lên một tiếng, "Cậu cãi nhau với Cố Trừng Huy à?"
Hỏi một một câu không đầu không đuôi như vậy, khiến Tô Mộc sửng sốt.
Đồng Hiểu chỉ vào đầu cô, "Vậy cậu cắt tóc làm gì? Không phải mỗi khi con gái thất tình đều sẽ đi cắt tóc sao?"
Tô Mộc liếc nhìn mái tóc dài còn xõa qua vai của cô, "Không sao, mình chỉ cắt ngắn thôi."
Thực ra chủ yếu là muốn thuận tiện chăm sóc An Bỉnh Du ở bệnh viện thôi.
"Vậy cậu mau thành thật đi, trong thời gian này lêu lổng ở nơi nào, điện thoại cũng không nghe, Wechat cũng không trả lời, mình còn nghĩ cậu lại bốc hơi khỏi trần gian rồi." Đồng Hiểu xụ mặt.
Từ "lại" kia, vừa nói xong khiến Tô Mộc không còn tự tin, cô ngồi bên cạnh lấy lòng Đồng Hiểu, "Hiểu Hiểu, là mình sai rồi được chưa?"
Đồng Hiểu liếc nhìn cô một cái, "cậu thẳng thắng thừa nhận, đừng hòng cho rằng mình sẽ tha thứ chuyện của cậu."
Sau khi nghe Tô Mộc nói mấy chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, hai mắt Đồng Hiểu sáng lên, cô nàng sửng sốt hút một ngụm trà sữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!