Chương 42: (Vô Đề)

Bạn đã bao giờ phải một mình vật lộn trong một nơi tối tăm vô tận chưa? Một nơi mà mọi thứ đều tối đen như mực, nước biển màu đen, bầu trời cũng là màu đen, không nhìn rõ xung quanh, cũng không nhìn thấy được ánh sáng.

Đó là một loại cảm giác như thế nào nhỉ?

Tô Mộc cảm thấy đại khái là những người cùng với những sự việc xảy ra xung quanh đều không có liên quan gì đến mình. Nói quá lên một chút chính là đã bị cái thế giới này triệt để bỏ rơi.

Nhưng lượn quanh xem xét, Tô Mộc lại phát hiện, ở nơi mà cô không thể nhìn thấy kia, thật ra vẫn còn có rất nhiều người nhớ đến cô. Loại cảm giác được mọi người nhớ đến này thật tốt.

Tô Mộc ngồi xổm bên người An Bỉnh Du, hai tay nắm lấy tay trái của ông lão: "Cho dù có ủy khuất gì, hiện tại cũng đều không còn quan trọng nữa. Con đã trở về, mọi người đều không chán ghét con, Cố Trừng Huy cũng vẫn luôn bên cạnh, với con mà nói, như vậy là đủ rồi."

An Bỉnh Du nhìn cô gái trước mặt, nét mặt dịu dàng. Ông vỗ vỗ mu bàn tay của Tô Mộc: "Con có thể quay lai, đã là may mắn mà thằng nhóc thối kia tu luyện mấy đời mới có được." An Bỉnh Du dừng lại một chút: "Thế nhưng, chuyện của ba mẹ con... Ông nghe nói, gần đây con một mực muốn điều tra tường tận chuyện năm đó."

Đến cuối cùng vẫn là An Bỉnh Du liếc mắt một cái liền nhìn ra chấp niệm trong lòng cô.

Thấy Tô Mộc không nói gì, An Bỉnh Du cũng không nói thêm gì nữa: "Chuyện của công ty cũng xem như đã kết thúc. Mấy ngày nữa, ông ngoại liền chuẩn bị xuất viện. Tuy ông ngoại không rõ ràng lắm giữa hai người các con bây giờ là tình huống gì, nhưng ông nhìn ra được, trong lòng Trừng Huy vẫn còn một nút thắt về chuyện của con. Tục ngữ nói rất đúng, muốn cởi được chuông thì phải tìm được người buộc chuông.

Đứa trẻ ngoan, đồng ý với ông ngoại, sau khi chuyện này kết thúc, phải đi tìm thằng nhóc thối đó nói chuyện cho rõ ràng."

Tô Mộc gật đầu, nhẹ giọng đáp lại: "Vâng."

——

Khu nội trú số hai phòng 506, chiều nào cũng diễn ra một màn gà bay chó sủa.

An Bỉnh Du gần đây rất thích chơi trò đấu địa chủ cùng với ông Trương phòng bên cạnh và lão Tạ họp thành một hội chơi bài, chiều nào cũng đánh bài ở phòng bệnh của An Bỉnh Du. Ba ông lão tính tình nóng nảy, ai cũng không chịu nhường, đều âm thầm cạnh tranh lẫn nhau.

Mỗi khi nhìn thấy ba ông lão cộng lại đã hơn hai trăm tuổi, ngồi chung một chỗ đấu võ mồm. Tô Mộc đều thầm cảm thán thật thần kỳ, người như Chủ tịch An không phải nên đi đánh golf hoặc hạ một ván cờ vây sao. Đấu địa chủ, có phải sẽ làm người khác cảm thấy quá khó để tiếp nhận không?

Cố Trừng Huy kéo thẳng áo khoác tây trang, vừa đến cửa đã thấy một màn cãi vả của ba ông lão.

Ông ngoại An: "Tôi rõ ràng đã nhắc nhở ông rồi, đi đơn, đi đơn. Ông xem còn không phải để cho ông ta chạy rồi à."

Ông Trương: "Tôi làm sao biết được ông ta còn một con Q chứ! Vừa nãy ông ta còn liên tục không giữ con được con mười nào."

Ông ngoại An: "Hừ, đó là do lão Tạ cố ý dụ ông vào bẫy thôi! Ông vậy mà cũng không nhìn ra được."

Ông Trương: "Ông làm như giỏi lắm vậy! Không phải ông cũng bị ông ta cướp hết đó sao!"

Nói đoạn, ông Trương còn ngâm nga một bài hát dân gian: Đường lớn rực rỡ ánh vàng, ngươi xem xe ngựa chạy mừng đưa lương, nông dân bước trên đường sung túc, cuộc sống hạnh phúc muôn năm, muôn năm...

An Bỉnh Du tức giận đến trợn trừng mắt.

"Đến rồi sao không vào?" Giọng nữ trong veo vang lên từ phía sau, Tô Mộc bưng một mâm trà bánh, đứng sau lưng Cố Trừng Huy.

Cố Trừng Huy cau mày, cái cằm nhấc lên, hướng về phía mấy ông lão đang xào bài: "Em không nên giải thích cho anh một chút sao?"

Ông ngoại của mình cả đời oai phong trên thương trường, sao chỉ mới nửa tháng không gặp lại biến thành một ông lão không nói lý như thế này?

"Thế này không tốt sao?" Tô Mộc cũng nhìn An Bỉnh Du: "Em cảm thấy bây giờ ông ngoại rất vui vẻ."

Cố Trừng Huy hừ nhẹ một tiếng: "Em nói dễ nghe nhỉ."

Tô Mộc trừng anh một cái, lúc anh đi qua bên cạnh lại cố ý lấy cùi chỏ thúc anh, nhưng trên mặt lại tràn đầy ý cười, "Ông Trương, ông xem, con bưng đến trà và bánh mà ông thích nhất này."

Ông Trương thấy Tô Mộc, liền vui vẻ, "Vẫn là đứa nhỏ này hiểu ông nhất." Sau đó lại liếc mắt qua An Bỉnh Du, "Tôi nói ông An này, tính tình của ông vừa xấu lại vừa ngang ngạnh, nhưng thật ra lại dạy dỗ đứa cháu gái này rất tốt nha, chuyện lần trước tôi nói với ông, ông suy nghĩ thế nào rồi?"

"Chuyện gì?" An Bỉnh Du kéo căng khuôn mặt, một nụ cười cũng không có.

"Chính là đứa cháu trai kia của tôi, mới vừa từ Mỹ trở về." Ông Trương lấy lòng rót một ly trà, lấy một miếng bánh đưa cho ông ngoại An: "Cho hai đứa nhỏ gặp mặt nhau làm quen, cũng coi như kết thêm bạn bè."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!