Chương 41: (Vô Đề)

Tô Mộc đối với An Bỉnh Du cũng không tính là quá quen biết, chỉ mới gặp mặt một vài lần.

Vừa nãy, cô thậm chí còn không tin tưởng được ông lão đang an tĩnh nằm trên giường kia lại chính là vị chủ tịch mạnh mẽ quyết đoán năm nào. Nhưng Tô Mộc biết, năm đó khi Tô Thiệu Hằng vừa từ Mỹ quay về nước, An Bỉnh Du cũng đã giúp đỡ ông rất nhiều. Lúc này đây, Tô Mộc đối với An lão gia tử thực sự rất cảm kích.

Vào lúc Cố Trừng Huy đang do dự không quyết, cô liền mở miệng nói: "Giao ông ngoại An cho em, anh có yên tâm không?"

Người mà Cố Trừng Huy có thể thực lòng tin tưởng không nhiều. Mà lúc này, người có thể khiến anh yên tâm giao An Bỉnh Du, lại không bị những người khác của nhà họ An phát hiện chỉ có…Cố Trừng Huy nhìn cô gái trước mặt mình một chút.

Có thể chỉ có duy nhất Tô Mộc mới có thể làm được.

Ở nơi này, cô chỉ là một nhϊếp ảnh gia bình thường, một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ, ở bề ngoài cũng là một người không có quá nhiều liên quan đến anh.

Nhưng Cố Trừng Huy vẫn còn do dự. Trong thế giới của anh, chỉ tràn đầy sự dối trá và những âm mưu toan tính, bản thân anh ở trong đó đã không thể làm được gì, tại sao lại phải kéo thêm cô vào? Thế nhưng, vừa nãy ở trước cửa khách sạn Tân Giang, không phải anh đã quyết định rồi sao?

Mặc dù biết rõ con đường phía trước có bao nhiêu gập ghềnh nhưng anh cũng không hề muốn đẩy cô ra xa dù chỉ là một chút.

——

Hôm nay, ánh nắng mặt trời vừa đẹp.

Đầu tháng 11, thành phố S dần trở nên mát mẻ hơn. Ánh nắng dịu dàng xuyên qua tán lá chiếu lốm đốm trên con đường nhỏ lát xi măng. Cách đó không xa, người phụ nữ dáng người cao gầy, mái tóc đã cắt ngắn lên một chút, trên người mặc một cái váy lông cừu dài qua đầu gối. Khoác lên trên mình bộ đồ rộng thùng thình ngược lại làm cho cả người cô có vẻ mỏng manh hơn.

Tô Mộc ngồi xổm xuống, sửa lại vạt áo của ông lão một chút: "Ông ngoại, hôm nay ông muốn ăn món gì?"

Ông lão ngồi trên xe lăn có tinh thần rất tốt, trên nét mặt ôn hòa lộ ra nét cười, dùng giọng điệu thương lượng: "Chúng ta luộc một chút bánh hoa quế rượu gạo, con thấy thế nào?"

Khẩu vị của An Bỉnh Du gần đây có chút kỳ lạ, rất thích đồ ngọt.

"Bác sĩ đã nói, khẩu phần ăn thường ngày của ông nên bớt ngọt lại." Cô gái kéo căng khuôn mặt nhỏ nhắn: "Con còn gọi điện thoại cho thím Trương, để thím ấy liệt kê cho con một số món ăn nữa. Chỉ là..."

Tô Mộc nhìn về phía An Bỉnh Du chớp chớp mắt: "Nếu như ông đặc biệt muốn ăn, con có thể nhờ thím Trương làm cho ông một ít bánh hoa quế rượu gạo. Lúc ông thèm, có thể lấy ra ăn một chút cho đỡ buồn."

Lúc Tô Mộc nói câu này, tay còn cố ý làm thêm động tác, dùng ngón cái và ngón trỏ ra dấu "một chút" là ước chừng khoảng bao nhiêu.

"Lại thêm một chút nữa?" An Bỉnh Du học theo động tác của cô, cùng cô ra dấu thương lượng.

"Nếu như ông muốn làm như thế này, vậy lát nữa con liền đem chuyện lúc trước ông lén trộm bài của ông Trương phòng bên cạnh nói với mọi người."

An Bỉnh Du nghe xong lời này, có chút không được tự nhiên, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Một chút thì một chút vậy."

Khoảng nửa tháng trước, Tô Mộc có gọi điện cho Tưởng Vân Chu, báo cho anh ta biết cô tạm thời chưa thể quay về Vân Thành được, chuyện dự án của Tập đoàn Kim An bên này bị tiết lộ ra ngoài, cũng đã tiến hành điều tra nội bộ bên trong. Cô muốn lợi dụng cơ hội lần này để nghỉ ngơi một khoảng thời gian. Sau đó, cô và An Bỉnh Du được đưa đến Bệnh viện Nhân dân Thứ tư của thành phố S.

Theo như dự định của Cố Trừng Huy là muốn đem người sắp xếp đến một bệnh viện tư nhân ở ngoại ô thành phố. Nơi đó có vị trí bí mật, hoàn cảnh xung quanh cũng tốt hơn một chút.

Khi đó, Tô Mộc đã nói như thế nào? Cô nói, trốn ngay trong thành phố. Ai lại nghĩ Chủ tịch An có tài sản trị giá hàng trăm tỷ đô la lại ở trong một cái bệnh viện công lập ngay tại thành phố đông đúc này được chứ?

Cho nên nói, có đôi khi chỗ nguy hiểm nhất lại chính là chỗ an toàn nhất.

Phùng Dụ cũng đồng ý với lời đề nghị của Tô Mộc.

Cũng may, An Bỉnh Du sau khi trải qua một lần cấp cứu thì tình hình đã từ từ ổn định lại. Đoạn thời gian này, Tô Mộc lúc nào cũng ở sát bên cạnh ông lão, một tấc cũng không rời. Cô không nói ra tên của Tô Thiệu Hằng, chỉ nói là Cố Trừng Huy bảo cô đến. Để che giấu tai mắt người ngoài, cô cũng gọi An Bỉnh Du là "ông ngoại".

Mà nói tới cũng thật khó hiểu, An Bỉnh Du cả đời oai phong trong giới kinh doanh, không ai sánh nỗi. Bất cứ ai đã từng quen biết ông cũng đều sẽ cảm thấy, Chủ tịch Tập đoàn Kim An là một nhân vật rất dữ tợn. Nhưng người được mọi người cho là "nhân vật rất dữ tợn", lúc này đây lại bị một cô gái nhỏ dễ dàng thu phục.

Tô Mộc đẩy An Bỉnh Du đến phía sau bệnh viên, nơi đó có một bãi cỏ xanh biếc, khi thời tiết tốt, sẽ có rất nhiều người đi ra tản bộ. Lúc đi đến đại sảnh khám bệnh, TV đang chiếu bản tin về Tài chính và Kinh tế.

——

Mấy ngày gần đây, Tập đoàn Kim An liên tục có động thái. Vài ngày trước, cổ phần của tập đoàn Kim An đã đưa ra thông báo, những cổ đông có cổ phần cùng cấp và người trực tiếp kiểm soát tập đoàn Kim An là ông An Bỉnh Du, ông Cố Trừng Huy, ông Ngô Thụy và bà Hứa Mạt đã ký kết "Hiệp nghị nhất trí hành động", trở thành các bên của Hiệp nghị này. Sau khi ký kết, tổng số cổ phần của các bên có quyền biểu quyết chiếm 53.52% tổng số cổ phần của công ty.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!