Chương 40: (Vô Đề)

Khi Cố Trừng Huy quay lại nhà hàng Tân Giang, liền nhìn thấy một màn như vậy.

Ngay tại cửa nhà hàng năm sao xa hoa, cô gái xinh đẹp mặc một chiếc váy xòe, chiết eo màu đỏ rượu ngồi ngay trên bậc thang. Làn váy tản ra, khó khăn lắm mới che đến mắt cá chân tinh tế của cô. Mái tóc đen nhánh xõa dài sau ót, lộ ra cần cổ mảnh khảnh cùng đầu vai mượt mà. Trên tay cô cầm một chai rượu vang, nhàn nhạt nhấp một ngụm.

Trong bóng đêm, hình ảnh đó giống như một bức tranh cực kỳ xinh đẹp.

Chợt, có người qua đường đi qua, cũng nhịn không được mà đem tầm mắt lưu lại trong chốc lát. Trong những ánh mắt kia, có kinh diễm, có thưởng thức, có thương hại, cũng có không đồng ý.

Đúng vậy, khi Cố Trừng Huy thấy cô gái này ăn mặc như vậy, lại còn ngồi ở trước cửa nhà hàng uống rượu, thì đã không thể chấp nhận được. Ánh mắt của những qua đường này cứ dính lên người cô làm cho anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nhưng đối với người trước mặt đang say mềm này anh cũng chỉ đành nhíu mày. Dù sao đêm nay, anh vẫn còn nợ Tô Mộc một lời giải thích.

Nhìn người đến, Tô Mộc tùy ý vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, ý bảo Cố Trừng Huy ngồi xuống với cô.

Người đàn ông trước mắt quần tây phẳng phiu, áo khoác ngoài vẫn còn vắt trên khuỷu tay, áo sơ mi bên trong màu trắng, cổ tay có một số nếp nhăn không thích hợp. Cố Trừng Huy bước lên phía trước, cũng không có ý định ngồi xuống, chỉ thấp giọng nói: "Đứng lên, trên mặt đất rất lạnh."

"Không muốn." Tô Mộc mạnh mẽ lắc đầu.

Quản lý của khách sạn vội chạy ra, đứng ở trước mặt Cố Trừng Huy cung kính hỏi: "Cố tiên sinh, có việc gì cần giúp sao?"

"Cảm ơn, hiện tại không cần." Người đàn ông khách khí trả lời.

"Vâng." Người quản lý thu hồi ánh mắt đang nhìn lén cô gái ngồi trên bậc thang lại, "Vậy tôi không quấy rầy nữa, nếu có cần gì ngài cứ việc dặn dò."

Đợi quản lí đi xa, Tô Mộc nhếch khóe miệng, lành lạnh nói: "Quả nhiên là đãi ngộ của tư bản nha."

Cố Trừng Huy cười nhạt, ngồi xổm xuống, đem áo khoác ngoài vắt trên tay của mình trải xuống đất, ý bảo Tô Mộc ngồi qua đó. Tô Mộc híp mắt nhìn thoáng qua cái áo nằm trên đất có giá gần bằng với nửa năm tiền lương của cô. Vì vậy, cô vẫn lắc đầu như cũ: "Tôi từ chối với tất cả những thứ mật ngọt chết ruồi như thế này."

"Không cần em đền." Ánh mắt của người đàn ông ẩn chứa ý cười. Cố Trừng Huy nói, dùng một tay ôm lấy đầu vai cô, một tay luồn qua đầu gối, nhẹ nhàng nhấc lên, đem Tô Mộc dời qua bên đó.

Ôn hương nguyễn ngọc tràn đầy cõi lòng, mệt mỏi mấy ngày qua dường như cũng tản ra bớt một chút.

"Thực sự không cần tôi đền?"

Giọng nữ trong veo vang lên, cánh tay đang nửa ôm lấy Tô Mộc của anh cứng đờ lại.

Cô gái này, thật không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể trêu chọc anh.

Cố Trừng Huy thu lại cái tay đang khoác lên đầu vai Tô Mộc, đang muốn nói chuyện, lại bị Tô Mộc trách móc: "Tôi đã nghĩ quá đẹp rồi."

Cố Trừng Huy khẽ cười một tiếng, ngồi xuống bên cạnh Tô Mộc, mở rộng chân: "Là em hỏi đúng, nhưng anh lại nghĩ sai rồi."

Đợi Tô Mộc kịp phản ứng kịp lại ý tứ trong lời nói của Cố Trừng Huy, mới phát hiện mình lại bị phản tác dụng rồi. Cũng may vừa rồi uống rượu, cho dù gò má trắng nõn có đỏ ửng lên thì cô cũng chỉ coi như là tác dụng của rượu thôi.

"Muốn nghe cái gì?" Cố Trừng Huy lên tiếng lần nữa.

Tô Mộc bĩu môi, "Thái độ một chút cũng không nhận sai."

"Không phải là đều không còn giận nữa sao? n?" Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, một tiếng " n" này làm cho trái tim Tô Mộc run lên.

Không thể nói chuyện một cách đàng hoàng sao? n cái gì mà ân? Tô Mộc cáu kỉnh: "Con mắt nào của anh thấy là tôi đã tha thứ rồi vậy?"

"Em thay một bộ váy mới, lại còn trang điểm, còn mua một chai rượu vang đắt tiền, ngồi ở đây, chờ anh." Cố Trừng Huy lấy chai rượu vang trong tay Tô Mộc đi: "Còn nói vẫn chưa tha thứ cho anh?"

"Tôi thay váy mới, trang điểm, mua rượu, ngồi ở chỗ này, đều là bản thân tôi thích, có liên quan gì đến anh? Tô Mộc nổi giận.

" n, anh, em cũng thích."

Tô Mộc hơi sửng sốt, không ngờ Cố Trừng Huy lại có thể nói ra những lời này một cách tự nhiên đến như vậy, tựa như đang nói: Thời tiết hôm nay cũng không tệ vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!