Lần đầu tiên Tô Mộc gặp Cố Trừng Huy là ở tiệc đại thọ bảy mươi tuổi của An lão gia tử
- An Bỉnh Du.
Khi đó Tô Mộc đang học cao trung, cùng với ba của mình là Tô Thiệu Hằng đến dự tiệc mừng thọ của An lão gia tử
- Chủ tịch hội đồng quản trị của của tập đoàn Kim An.
Tô Thiệu Hằng là du học sinh Mỹ từ những năm 1980. Thời trẻ ông nổi tiếng vì sự quyết liệt của mình ở phố Wall. Sau khi về nước, liền được An lão gia tử thưởng thức.
Tiệc mừng thọ của An lão gia tử được tổ chức trong một khách sạn năm sao ở thành phố S, khách đến dự đều là nhân vật lớn trong giới. Trong sảnh khá đông khách, Tô Mộc kéo ống tay áo của Tô Thiệu Hằng: "Ba, con muốn ra ngoài hít thở không khí một chút."
Tô Thiệu Hằng từ ái vuốt đầu con gái, dặn dò cô chú ý an toàn.
Vì để tham gia bữa tiệc hôm nay nên Tô Mộc đã cố ý mặc một chiếc váy màu trắng, đi một đôi giày da cừu đế thấp màu be. Cô hiếm khi đi những đôi giày như này nên sau khi đứng một lúc lâu, liền cảm thấy dưới chân ẩn ẩn đau. Tô Mộc đơn giản cởi giày và xách lên tay, bước chân trần lên bãi cỏ ở hoa viên phía sau khách sạn.
Cách đó không xa, một người vóc dáng cao lớn đang đứng nghe điện thoại.
Người kia mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản cùng với quần tây đen, dáng người thẳng tắp, mái tóc cắt ngắn. Khuôn mặt đường nét rõ ràng, sống mũi cao thẳng, khi nói chuyện khéo môi kéo lên một đường vòng cung đẹp mắt, dưới ánh đèn trở nên vô cùng anh tuấn, lại lộ ra phong thái ung dung tự tại.
Tô Mộc cảm thấy, đây hẳn là một anh chàng cực kì đẹp trai.
Cố Trừng Huy cúp điện thoại, quay đầu liền thấy một cô gái đang đứng trên bãi cỏ, tóc buộc đuôi ngựa đơn giản, làn da trắng nõn, đôi mắt đẹp trong veo sáng ngời, trên tay xách theo một đôi giày.
Tô Mộc ngượng ngùng bước tới: "Xin chào, xin hỏi quanh đây có chỗ nào bán băng dán cá nhân không ạ?"
Cố Trừng Huy nhướng mày, trong lòng thầm đoán cô bị thương ở đâu đó, sau đó liền nhìn đến đôi chân trần có chút sưng đỏ, một bên ngón cái da đã bị trầy: "Em chờ một chút, tôi sẽ tìm giúp cho."
Một lát sau, Cố Trừng Huy mang băng dán cá nhân quay về. Anh duỗi tay đưa cho Tô Mộc, ngón tay của thiếu niên mảnh khảnh, xương khớp rõ ràng, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên trên đỉnh đầu Tô Mộc: "Nếu có chuyện gì, có thể trực tiếp đến đại sảnh của khách sạn, nhân viên ở đó có thể giúp em."
Tô Mộc cầm lấy băng dán cá nhân, gật gật đầu nhẹ giọng nói: "Cảm ơn anh."
Cô muốn cúi xuống để dán băng dán nhưng chiếc váy hôm nay chỉ dài đến đầu gối, khi cúi xuống liền bị kéo lên.
Tô Mộc nhìn quanh bốn phía, muốn tìm một chỗ để ngồi xuống nhưng bãi cỏ ở đây rất rộng lớn, băng ghế vẫn còn ở phía xa.
Nhận ra người trước mặt có phần xấu hổ, Cố Trừng Huy liền lấy băng dán từ tay cô, anh khuỵu gối ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân nhỏ nhắn của Tô Mộc.
Bàn chân trắng nõn, mềm mại đặt lên chiếc quần tây đen, Cố Trừng Huy xé mở băng dán, nhẹ nhàng dán lên vùng da sưng đỏ, trầy xước.
Bàn tay thiếu niên ấm áp mà khô ráo, Tô Mộc không chỉ cảm thấy trên chân khác thường mà trong lòng cũng ngứa ngáy cảm giác như có kiến bò qua.
Sau đó Cố Trừng Huy cầm lấy chiếc giày đi vào chân cho cô: "Bây giờ là tháng tư. Mặc dù thời tiết không lạnh nhưng đi chân trần như thế này vẫn rất dễ cảm lạnh."
Trên mặt Tô Mộc có điểm ửng đỏ không dễ phát hiện, đôi mắt trong veo lại có chút sửng sờ, mất một lúc cô mới nhận ra được là Cố Trừng Huy đang dặn dò mình đi giày, bèn đáp: "Vâng."
Cố Trừng Huy đã đứng lên, trên chân Tô Mộc lại chỉ mới mang một chiếc giày bèn nhanh chóng nắm lấy cánh tay anh, sau đó ngượng ngùng cười cười, cúi đầu chỉ vào chiếc giày còn lại trên mặt đất. Mặc dù đã dán băng dán cá nhân nhưng khi đặt chân xuống mặt đất vẫn là đau đến nhe răng trợn mắt.
Cố Trừng Huy nhìn bộ dáng này của cô cảm thấy có chút buồn cười, liền đỡ Tô Mộc đi về phía khách sạn.
"Em tới đây để chơi?"
"Cũng gần như vậy, là cùng ba đến đây dự tiệc mừng thọ."
"An gia lão gia tử."
"Đúng vậy. Sao anh biết? Anh cũng đến đây để chúc thọ sao?"
"Đúng vậy. Em tên gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!