Chương 39: (Vô Đề)

Thời điểm Tô Mộc vội vàng chạy tới TIME, bầu không khí trong studio có phần áp lực. Dù sau đây cũng làm tâm huyết của mọi người tăng ca làm thêm giờ mấy tháng qua, hiện tại biến thành như thế này, trong lòng ai cũng cảm thấy khó chịu. Vạn nhất là trong studio có người tiết lộ kế hoạch, khi đó chiêu bài làm việc của TIME thực sự sẽ bị phá tan.

Tưởng Vân Chu còn đang gọi điện, nghe phía bên kia chắc là người của Kim An.

"Đường tổng, đã xảy ra chuyện như này, tôi cực kỳ thấy có lỗi cũng như cực kỳ tiếc nuối. Nhưng trước khi chân tướng mọi việc còn chưa được điều tra rõ ràng, tôi có quyền từ chối yêu cầu vô lý kia của ngài." Giọng nói của Tưởng Vân Chu không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh: "Là tôi, tôi là ông chủ của cô ấy, cho dù thật sự xảy ra chuyện, chuyện này tôi cũng phải chịu trách nhiệm."

Tưởng Vân Chu cúp điện thoại, lúc xoay người lại, đã thấy Tô Mộc đứng ở phía sau anh ta, trên mặt lộ vẻ xin lỗi. Tô Mộc muốn nói gì đó, nhưng lại bị Tưởng Vân Chu thản nhiên xua tay ngăn cản, "Cô vào trước đi."

Tưởng Vân Chu ngồi ở trên ghế dựa nhíu mi tâm, sáng sớm đã không ngừng gọi điện thoại tiếp điện thoại, lúc này anh ấy thật sự mệt mỏi không thể ứng phó được nữa rồi. Anh chỉ vào ghế dựa trước bàn, ý bảo Tô Mộc ngồi xuống nói chuyện.

"Để tôi đứng đi, như vậy trong lòng sẽ dễ chịu hơn."

Tô Mộc vừa thốt ra lời này, Tưởng Vân Chu lại nở nụ cười: "Sao bây giờ lại nghĩ đến việc ngoan ngoãn? Không sợ sao?" Tưởng Vân Chu nghiêm túc nhìn Tô Mộc. "Nếu tội danh này bị thành lập, cô có thể gặp phải sự trừng trị của pháp luật."

"Pháp luật chỉ trừng trị kẻ xấu, tôi sợ cái gì." Tô Mộc cây ngay không sợ chết đứng đúng lý hợp tình nói.

"Vậy cô nói xem, bây giờ nên làm như thế nào được?" Tưởng Vân Chu có chút tò mò, lúc này, Tô Mộc vẫn còn có biện pháp thoát thân nào sao.

"Trước tiên tạm thời cách chức đi." Tô Mộc nhàn nhạt nói ra: "Trước tiên cho Kim An một lời giải thích, trấn an một chút ."

Tưởng Vân Chu ngẩng đầu nhìn cô, "Cô muốn tôi tự tát vào mặt mình sao?"

Tô Mộc cười quay đầu đi, sau đó lại quay đầu nghiêm túc nhìn Tưởng Vân Chu, thản nhiên mở miệng: "Tưởng Vân Chu, cảm ơn anh."

Cảm ơn anh, ngay từ giây phút đầu tiên khi sự việc xảy ra, nguyện ý lựa chọn tin tưởng tôi.

"Đừng, cô đừng nghĩ nói một câu cảm ơn rồi lập tức bỏ đi, định để tôi ở chỗ này bỏ mạng vì cô sao?" Tưởng Vân Chu hiếm khi cùng cô nói đùa, "Nhanh chóng đặt vé máy bay trước buổi trưa để tôi đến Kim An chịu đòn nhận tội đi."

Tô Mộc bĩu môi, giọng điệu của anh vừa mới gọi điện cho người ta, có ý nào muốn chịu đòn nhận tội chứ? Nhưng mà, bên này TIME phải có một tuyên bố chính thức.

"Tưởng Vân Chu." Tô Mộc dừng lại.

Tưởng Vân Chu ngẩng đầu lên, kỳ thực Tô Mộc rất ít khi gọi anh ta cả tên lẫn họ như vậy, nhưng mỗi lần cô gọi như vậy thì lời nói ra nhất định cực kỳ trịnh trọng. Quả nhiên, Tô Mộc có phần thăm dò cũng có phần không rõ hỏi anh ta: "Từ trước đến nay anh vẫn không có nghi ngờ vụ án là từ studio truyền ra sao?"

Tưởng Vân Chu không nói gì.

Đã từng nghi ngờ không? Thực ra là có. Sáng nay khi xem được đoạn phim ngắn kia anh ta đã bắt đầu nghi ngờ rồi, có thể nói tất cả mọi người đều nằm trong danh sách đen của Tưởng Vân Chu. Nhưng khi đến studio, nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt của mỗi người ở đây đều vô cùng nghiêm túc, Tưởng Vân Chu đột nhiên cảm thấy được, anh ta nguyện ý sẵn sàng tin tưởng tất cả mọi người ở đây, "Hãy đợi kết quả."

**

Mà ở tập đoàn Kim An xa xôi, đã muốn nổ tung lên. Văn phòng của phó tổng ở tầng sáu mươi sáu, vừa mới một đợt người đi ra, lại tới nữa một đợt.

"Trừng Huy, lần này Mông Phong cực kỳ rõ ràng muốn hướng về phía chúng ta, ngoại trừ hỗn loạn lớn như vậy, TIME lần này không thể thoái thác tội của mình." Người nói chuyện chính là Đường Triều.

Đường Triều nói xong câu này liền liếc mắt nhìn Khương Y Đình, Khương Y Đình nói: "Cố tổng, Tưởng tiên sinh và Tô tiểu thư buổi chiều sẽ đến đây, có muốn sắp xếp..."

"Trước mắt không cần." Người đàn ông ngồi sau bàn có vẻ hơi mệt mỏi, Cố Trừng Huy xoa xoa mi tâm, "Trước tiên, đưa ra danh sách những nhân viên đã xử lý dự án lần này."

"Trừng Huy, cậu hoài nghi là người của chúng ta sao?" Đường Triều có chút bất mãn, dự án lần này là do hắn ta tổng phụ trách. Nhưng bây giờ Cố Trừng Huy lại bảo đưa danh sách nhân viên tham gia lần này ra, chẳng phải là muốn nói do hăn không biết nhìn người sao.

Cố Trừng Huy ngẩng đầu liếc nhìn Đường Triều, ánh mắt lạnh lùng.

Dưới ánh nhìn sắc bén như vậy, mặc dù đã là người lăn lộn trong thương trường nhiều năm nhưng Đường Triều cũng không thể tránh khỏi sợ hãi, tuy rằng trong lòng không vui nhưng vẫn phải gật đầu đồng ý.

Sau khi hai người bọn họ ra ngoài không lâu, Hạ Chinh lại đi vào. Lúc đầu có chút ngọc thụ lâm phong*, bây giờ xem ra là đen hơn một chút: "Cố tổng, đã hẹn thời gian với Hứa Tổng, bảy giờ tối nay, ở khách sạn Tân Giang."

*Cây ngọc đón gió, ý chỉ người con trai có cốt cách tao nhã như cây ngọc, hiên ngang đứng trước gió để lộ phong thái tiêu sái. Xuất phát của thành ngữ này từ bài thơ Bài ca bát tiên uống rượu của Đỗ Phủ.

Mấy ngày nay Cố Trừng Huy không ở Vân Thành, ngoại trừ đi công tác thì còn phải giải quyết công việc nội bộ bên trong Kim An.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!