Buổi sáng, trong phòng làm việc, Tô Mộc ngoan ngoãn ngâm nga con thỏ nhỏ.
"Chị Tô Mộc, tâm trạng có vẻ rất tốt a. Có chuyện gì vui sao?" Trịnh Phàm nhìn cô cười cười.
Tô Mộc vừa gõ vừa nói: "Tôi gặp một con sói xám ngu ngốc."
"Ha ha." Trịnh Phàm cười gượng hai tiếng: "Vậy chắc là sẽ có chuyện để nói với Lão Viên. Con gái nhỏ của anh ấy ngày nào cũng đòi kể chuyện Cô bé quàng khăn đỏ." Trịnh Phàm vỗ vỗ Viên Kiệt bên cạnh: "Lão Viên, anh nói có đúng không? "
Hôm nay không có nhiều việc, Viên Kiệt cùng Trình Phàm đều ở trong phòng làm việc. Viên Kiệt ngồi phía trước Tô Mộc, quay người lại, cười nói: "Tiểu Tô cũng thích nghe chuyện xưa sao?"
"Đương nhiên là thích rồi." Tô Mộc dừng lại: "Có phải cô bé mỗi tối đều bám lấy Viên lão sư đòi nghe kể chuyện xưa?
"Cũng không phải, con bé là do bị tôi chiều hư, mỗi ngày không nghe kể chuyện xưa là không ngủ được." Nhắc đến cô con gái sáu tuổi của mình, lão Viên giống như một cái máy hát vậy: "Hôm qua, tôi kể chuyện từ lúc tám giờ đến chín rưỡi, nói đến mức nước miếng của cũng khô luôn. "
"Từ tám giờ đến chín rưỡi? Hơn một giờ?" Tô Mộc hơi sững sờ.
"Đúng vậy, ngày hôm qua mẹ bé con phải làm thêm giờ, một mình tôi ở nhà nghe con bé sai sử mà mệt lả người. Sáng nay còn định xin nghỉ một ngày với Vân Chu, để cho tiểu Bành làm thay công việc một hôm."
Tô Mộc cười gật đầu, không có ý định nói thêm, tiếp tục cúi đầu đánh máy.
Lão Viên lại lên tiếng, "Đây là tài liệu của Kim An sao?"
"Đúng vậy." Tô Mộc tiếp tục gõ bàn phím, "Hai ngày trước bị ốm nên hôm nay phải nhanh chóng làm cho xong công việc còn chưa hoàn thành."
Lão Viên gật đầu, "Vậy cô cứ tiếp tục đi."
Chờ lão Viên quay đi, động tác của Tô Mộc cũng không dừng lại, cô ngẩng đầu nhìn chằm chằm bóng lưng trước mặt. Có thể là do cô nghĩ quá nhiều, dù sao thì mọi người cũng chỉ là đồng nghiệp với nhau, ai quy định phải nói chuyện của mình chứ. Nghĩ đến đây, cô lại nhanh chóng tập trung làm việc.
——
Thời điểm chạng vạng tối, ráng chiều đỏ rực..
Tô Mộc đi ra khỏi tòa nhà, trên đường phố sầm uất liền nhìn thấy một chiếc Land Rover màu đen đậu ở ven đường, bên xe có hai bóng người một lớn một nhỏ.
Từ bên trong toà nhà đi ra một tốp ba tốp năm nữ sinh, khi đi ngang qua người đàn ông đang đứng kia đều sẽ nhịn không được mà liên tiếp quay đầu lại. Có người còn quay sang nói nhỏ với bạn mình: "Anh chàng này đẹp trai quá."
Người đàn ông vẫn không có biểu tình gì ôm cô bé nhỏ vào trong ngực, dường như đang nói điều gì đó, cô bé giãy giụa từ trên người anh xuống đất, dùng đôi chân ngắn của mình chạy đến chỗ Tô Mộc, bàn tay nhỏ bé bắt lấy tay cô, ở trong lòng bàn tay gãi gãi có chút ngứa, đây là một động tác nhỏ mà Cố Y sẽ làm mỗi khi gặp Tô Mộc.
Tô Mộc ngồi xổm xuống, ánh mắt ngang tầm với cô bé, sau đó nghe cô bé ngọt ngào nói: "Cùng nhau ăn cơm."
Cô nhóc nhỏ phấn nộn non mềm, Tô Mộc nhìn đến nỗi trái tim tan chảy. Cô đưa tay sửa ít tóc rối bên tai Cố Y sau đó nói: "Y Y muốn ăn cái gì?"
Câu hỏi như vậy có chút khó trả lời đối với Cố Y, hay nói chính xác hơn là cô bé không biết nên diễn đạt ý nghĩ của mình như thế nào. Đôi mắt cô bé mơ màng nhìn Tô Mộc, cô có chút ảo não vì sự sơ ý của chính mình, chớp chớp mắt: "Vậy Tô Mộc sẽ mang em đi ăn món ngon, được không?"
Khuôn mặt của cô bé lúc này mới hơi buông lỏng, nhìn Tô Mộc nhẹ nhàng gật đầu, "Cùng với cậu."
Ba người hai lớn một nhỏ vô cùng hài hòa ngồi trong cửa hàng đồ ăn nhanh. Trước mặt Cố Y có hai chai co
-ca, khoai tây chiên, cánh gà cùng bánh mì kẹp thịt, cô bé híp mắt lại ăn một cách vô cùng vui vẻ. Cố Triều Dương luôn nghiêm khắc trong việc ăn uống nên sẽ không bao giờ đưa cô bé đến một nơi như vậy.
Tô Mộc ngồi đối diện với Cố Trừng Huy. Ngón tay trắng nõn cầm một miếng khoai tây chiên đưa đến lấy lòng anh: "Thật không muốn ăn?"
"Sao anh lại nhàm chán như vậy?"
"Lâu lâu ăn một lần thì có vấn đề gì."
"Cố Trừng Huy, em sai rồi...... Em không nên mang Y Y đi ăn mấy món này..."
"Cố..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!