Đồ ăn ở Ngự Đỉnh Hiên rất hợp khẩu vị ăn uống của Tô Mộc, cô ăn cực kỳ thích thú, toàn bộ quá trình Cố Trừng Huy rất ít khi động đũa, chủ yếu là nhìn Tô Mộc ăn.
Trong ánh đèn vàng ấm áp, người phụ nữ tinh tế gẩy thịt cá, người đàn ông kiên nhẫn nhìn xem, mà thực sự còn nhìn rất chăm chú. Trong nhà hàng còn bật một ca khúc tiếng Anh xưa, yesterday once more. Thời gian thực sự dường như đã quay trở lại với những năm tháng thanh xuân, một cô gái dịu dàng ngoan ngoãn, một người con trai tràn ngập hơi thở thanh xuân, không ly biệt, không đau thương, không đêm dài trằn trọc, không có tâm lặng như nước vô vọng hoang vu.
Tô Mộc buông đôi đũa trong tay xuống, thời điểm ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của Cố Trừng Huy. Ánh mắt của người đàn ông sâu sắc, giống như một vũng nước sâu.
"Nhìn em ăn rất ngon sao."
Tô Mộc vui vẻ: "Chính em còn không biết mình xinh đẹp đến nỗi chỉ cần nhìn cũng thấy no đấy."
"Ăn ngon hay không thì không biết, nhưng có thể ăn được là chuyện thật."
Không có người phụ nữ nào thích bị người khác nói có thể ăn, hơn nữa người đàn ông này thích mình. Tô Mộc giả vờ nổi giận: "Cố Trừng Huy, anh định gọi mấy món này xong thì quỵt nợ."
Cố Trừng Huy nhíu mày, nghe được giọng nữ trong veo mang theo ý cười, có chút đắc ý: "Hơn nữa, ăn ngon hay không, chẳng lẽ anh không biết sao?"
Cố Trừng Huy: "................................"
Sau đó, người đàn ông đối diện hình như thực sự suy nghĩ một chút, cực kỳ khẳng đỉnh nói hai chữ: "Ăn ngon."
Khuôn mặt đắc thắng ban đầu của Tô Mộc cứng đờ, sau đó đỏ bừng.
Cô, bị trêu ghẹo lại.
Nếu không nói, người đàn ông đó bất hòa so đo với cô, thật sự muốn đứng lên, còn có chuyện gì với người phụ nữ sao?
Nhân lúc đi vào nhà vệ sinh, tâm trạng của Tô Môc mới bình phục lại một chút. Cố Trừng Huy tên hỗn đản này. Vốn dĩ là người đàn ông như ánh nắng mặt trời, hiện tại là nam thần cao lãnh cấm dục, vậy mà lúc này lại bắt đầu không biết xấu hổ như vậy. Nhưng bất kể là dạng nào, cô cũng đều thích.
Lúc Tô Mộc đi ra khỏi nhà vệ sinh liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Người đàn ông quay lưng về phía cô, mặc áo sơ mi giản dị là Lão Viên của TIME. Còn người đàn ông đứng đối diện là ai thì cô không biết. Nghĩ tới Cố Trừng Huy cũng đang ở nơi này nên Tô Mộc cũng không bước lên chào hỏi để tránh những phiền phức không cần thiết.
Một bữa cơm này Tô Mộc ăn đến cực kỳ thỏa mãn. Cô cực kỳ hài lòng với khả năng ăn uống của mình, lúc đi ra khỏi Ngự Đỉnh Hiên, Tô Mộc vẫn còn hào hứng muốn đi đến phía sau Vân Đại ăn tiếp.
"Còn chưa ăn no sao?" Đối với ý tưởng muốn tiếp tục đổi quán của Tô Mộc, Cố Trừng Huy nói không kinh ngạc sợ hãi thì là giả, dù sao một bàn đầy đổ ăn hơn phân nửa đều vào trong bụng của cô: "Căn bản em không thể ăn nhiều như vậy."
Tô Mộc híp mắt nhìn Cố Trừng Huy, giọng nói mang ý tứ uy hϊếp rõ ràng: "Anh ghét bỏ em béo sao?"
Cố Trừng Huy nhìn bộ dạng của cô, bỗng nhiên nghĩ tới nhiều năm về trước, tiểu cô nương phát sốt dựa vào cạnh cửa, nói cho anh biết, còn dâu nuôi từ nhỏ giống như nuôi một con heo. Khóe môi anh cười lên, sờ sờ đầu Tô Mộc: "Không có việc gì, nuôi béo rồi sẽ khiến em không còn sức chạy theo người khác."
Tô Mộc: "???"
"Phát ngốc cái gì?" Cố Trừng Huy liếc nhìn người phụ nữ đang cau mày, "Em vừa mới khỏi bệnh, đừng ăn nhiều như vậy, lần sau ăn."
"Lần sau là khi nào?" Tô Mộc không chịu bỏ qua.
"Em muốn khi nào thì khi ấy."
"Ngày mai?" Tô Mộc cũng muốn tranh giành một chút lợi ích cho bản thân.
"Ngày mai không được."
"Vậy ngày mốt?"
"Cũng không được."
"Cố Trừng Huy, anh lừa em." Tô Mộc đứng ở một chỗ không đi.
Cố Trừng Huy vừa tiến nửa bước, đã quay lại: "Mấy hôm nữa anh dẫn em đi ăn món gì ngon. Bây giờ thì ngoan ngoãn về nhà."
Ừm, được rồi........ Tô Mộc lại im lặng đuổi theo bước chân của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!