Một đêm không mộng mị.
Sáng sớm hôm sau, lúc Tô Mộc tỉnh dậy, Cố Trừng Huy đã đi rồi. Trên tủ lạnh có dán một tờ giấy ghi chú, trên cái đầu to của Hello Kitty, là nét chữ mạnh mẽ của người đàn ông: 8 giờ bữa sáng sẽ được đưa đến, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi đi.
Lời ít mà ý nhiều, mang theo cả mệnh lệnh của Cố Trừng Huy. Tô Mộc kéo tờ giấy ghi chú trên tủ lạnh xuống, trên mặt có ý cười dịu dàng, trong lòng tràn đầy ngọt ngào.
"Ding dong ——" chuông cửa vang lên.
Tô Mộc đi ra mở cửa, một chàng trai mặt bộ đồ màu vàng của nhân viên giao hàng đang đứng, anh ta giơ hai cái túi giấy trắng trong tay lên, trên mặt túi in ba chữ "Ngự Đỉnh Hiên" theo thể chữ triện, "Tô tiểu thư, đồ ăn cô đặt."
Tô Mộc tinh mắt thấy được một cái hộp màu đỏ đỏ ở trên cùng, đó là món ruột của Ngự Đỉnh Hiên, là tình yêu trong tim cô —— sườn heo hấp tiêu. Chỉ riêng món ăn này Ngự Đỉnh Hiên có một quy định, không giao đến tận nhà.
"Nhà hàng của các anh thay đổi quy định rồi hả?" Tô Mộc đưa tay ra nhận lấy túi giấy.
Anh chàng giao hàng mỉm cười lộ ra tám cái răng nói: "Là Cố tiên sinh đặc biệt dặn dò."
Tô Mộc nhướn mày, nhìn về phía chàng trai nói cảm ơn.
Cô từ trong túi lấy ra sáu hộp đồ ăn, một bên là sườn heo hấp tiêu, tim bắp cải luộc và một hộp cơm trắng, bên kia là hai món ăn kèm, một hộp vịt áp trà, cháo thịt. Cố Trừng Huy thật sự đang nuôi heo sao? Tô Mộc suy nghĩ, đang chuẩn bị gắp một miếng sườn heo từ trong hộp ra, điện thoại di động cũng vừa đúng lúc truyền đến thông báo tin nhắn.
Cố Trừng Huy: "Giữ lại món sườn để buổi trưa ăn."
Tô Mộc sững sờ, ngẩng đầu quan sát bốn phía trong nhà, người đàn ông này không phải là gắn camera trong nhà mình chứ... Cô lộp bộp gõ mấy hàng chữ, sau đó bấm gửi đi.
Tô Mộc: "Vậy sao anh không để đến trưa rồi đặt? Lúc này đưa tới lại không cho anh, anh có ý gì thế? Buổi trưa muốn ăn, còn phải hâm nóng lại, cũng không ngon nữa, sườn ngâm trong nước tiêu băm, vừa cay vừa mặn." Tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, nhưng Tô Mộc vẫn ngoan ngoãn thả miếng sườn vừa gắp lên vào hộp.
Cố Trừng Huy đang họp, anh nhíu mày nhìn tin nhắn vừa được gửi đến, cô gái này cũng thật khó hầu hạ. Giám đốc kinh doanh đang báo cáo thành tích đầu tư quý ba, thấy ông chủ cau mày lại, trong lòng lộp bộp một tiếng. Gần đây giá cả thị trường không tốt lắm, đoàn đội của cậu ta đã cố gắng hết sức để giảm giá trị tổn thất xuống đến mức thấp nhất, không biết hôm nay sau khi báo cáo xong bản thân có phải cuốn gói đi hay không.
Mà bên này, người khởi xướng đó không hề hay biết gì cả đã yên bình càn quét sạch sẽ bữa sáng, đang chán nản lướt internet. Một số điện thoại lạ gọi đến, Tô Mộc nhận điện thoại, vậy mà lại là Cố Triều Dương.
"Tiểu Mộc, chị là Triều Dương đây, em có rảnh không? Chúng ta gặp nhau ở quán cà phê được không."
——
Tô Mộc đến quán cà phê hai người đã hẹn, Cố Triều Dương đã chờ sẵn ở đó. Một thân lão luyện, chuyên nghiệp Tô Mộc vẫn nhớ kỹ, lần đầu tiên cô gặp Cố Triều Dương, khi đó cô ấy còn là sinh viên năm tư của trường Đại học Luật, với mái tóc dài buộc đuôi ngựa, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ. Mà hôm nay Cố Triều Dương, đã trở thành một vị luật sư nổi tiếng.
"Chị Triều Dương!" Tô Mộc đến gần, lễ phép chào hỏi Cố Triều Dương.
"Ngồi đi, không cần khách khí." Cố Triều Dương hướng người phụ vụ ngoắc ngoắc tay, "Bánh ngọt của nơi này rất ngon, em có thể thử xem."
Cố Triều Dương là một người thích đi thẳng vào vấn đề, không có một chút khách sáo dư thừa, cô ấy lấy một tấm danh thϊếp từ trong túi ra đưa cho Tô Mộc.
Trên tấm danh thϊếp màu bạc không ghi bất cứ chức vị hay giới thiệu dư thừa nào, chỉ có ba chữ được viết tay bằng bút máy: Chu Thiếu Thần. Bút tích mạnh mẽ, nét chữ cứng cáp.
"Chị nghe Cố Trừng Huy nói, em vẫn luôn nghe ngóng thông tin của Chu Thiếu Thần, tuy rằng chị không rõ nguyên nhân vì sao." Cố Triều Dương dừng một chút: "Ở Vân Thành, em không phải chỉ có một mình."
Lời này không hiểu sao khiến Tô Mộc cảm thấy chua sót, cô gật đầu, cất danh thϊếp đi: "Cảm ơn chị Triều Dương."
"Cảm ơn cái gì chứ." Cố Triều Dương nhẹ "a" một tiếng: "Hai người các em ấy à, đều là đứa ngốc."
Tô Mộc cứng ngắc ngồi tại chỗ, dường như đã thu hết can đảm, mới chậm rãi mở miệng: "Chị Triều Dương, chị có thể nói cho em biết, năm đó tại sao Cố Trừng Huy lại xuất ngũ không?"
Chuyện này Đồng Hiểu không biết, Tô Mộc cũng không dám hỏi Cố Trừng Huy. Thế nhưng, mơ ước nhiều năm như vậy, làm sao có thể nói bỏ là bỏ được.
Tiệm cà phê chìm đắm trong giai điệu nhẹ nhàng của âm nhạc, là một bài hát tiếng Anh cũ có chút bi thương. Một lúc lâu sau, Cố Triều Dương mới nhấp một ngụm hồng trà trong ly, nhàn nhạt nói: "Là do ngoài ý muốn."
Quá khứ, luôn có một số chuyện không thể chạm vào. Nhưng nếu cứ để nghẹn ở cổ họng thì mùi vị cũng chẳng dễ chịu gì. Vì vậy, tại một quán cà phê vắng người, Tô Mộc đã biết những chuyện mà cô chưa từng tham dự trong quá khứ, cũng như cô nghĩ, vết thương chồng chất, không dám nghĩ lại.
Cố gia là một gia tộc danh y, mấy đời đều học y cứu người, danh y lớp lớp xuất hiện. Cố lão gia lúc còn trẻ từng ra nước ngoài học y, lúc du học trở về, cũng là một thanh niên ôm tấm lòng nhân ái, kế thừa bậc cha chú. Mà ngay lúc đó Trung Hoa đang lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng, một chàng trai hai mươi mấy tuổi không chút do dự bỏ dao phẫu thuật xuống, cầm súng lên bảo vệ nước nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!