Chương 34: (Vô Đề)

9 giờ sáng, ánh mặt trời rực rỡ chiếu vào cửa sổ sát đất. Ngoài cửa sổ là phong cảnh nhộn nhịp của thành phố vào buổi sáng, trong phòng là một nhóm nam nữ mặc đồ vest, mang giày da.

Trên bàn hội nghị hình chữ nhật, một bên là nhân viên cấp cao của tập đoàn Kim An góp mặt trong dự án lần này, đều là những khuôn mặt quen thuộc, ngồi thành một hàng. Một bên là Tô Mộc và Tưởng Vân Chu.

Tô Mộc viết một hàng chữ trên sổ tay: Nhìn xem có giống như đang mở một phiên tòa phúc thẩm không. Sớm biết thì đã gọi hết người của Studio chúng ta đến cho có khí thế rồi.

Tưởng Vân Chu nhếch khóe môi cười. Đồng hồ trên điện thoại di động vừa khéo nhảy đến 9 giờ 02, cửa phòng họp bị đẩy ra: "Xin lỗi, đã đến muộn hai phút." Cố Trừng Huy vừa nói, vừa kéo ghế ngồi xuống: "Có thể bắt đầu rồi."

Tô Mộc nhìn người đàn ông đối diện mình, ánh mắt không hiện lên tia u ám nào giống như ngày hôm qua không hề có chuyện bị cô nhốt ngoài cửa. Tối hôm qua, cô nằm ở trên giường suy nghĩ hồi lâu, lại nhịn không được đi ra mở cửa. Kết quả, trên hành lang làm gì còn người nào, đàn ông quả nhiên ai cũng là đại móng heo.

Từ San gật đầu: "Hội nghị hôm nay chủ yếu là thảo luận sơ bộ dự án quay chụp, cùng với một số nghiệp vụ chi tiết. Dựa theo kế hoạch trước, lần quay chụp này chính thức bắt đầu vào cuối tháng 11. Cho nên nói, tính từ bây giờ đến lúc bắt đầu chỉ còn lại hai tháng, mà chúng ta cần phải hoàn thiện tất cả các hạng mục vào tháng sau." Từ San dừng một chút, trên mặt treo lên nụ cười thương hiệu tỏ vẻ cô là người phụ trách chuyên nghiệp: "Hiện tại, chúng tôi muốn nghe phương án sơ bộ bên phía Studio TIME."

Kim An ném ra vấn đề này, thực ra vốn nên được trình bày ở lần hội nghị trước. Studio TIME đã chuẩn xong bị từ sớm, chỉ là sau này sửa đổi phương thức theo đề nghị của Tô Mộc. Tưởng Vân Chu mở PPT ra: "Lần quay chụp tuyên truyền này, đoàn đội chúng tôi cho rằng, có thể chọn vùng biển cạn làm cảnh quay mở đầu..."

Bên Studio TIME làm phương án này rất tinh tế, từ nội dung đến tiến độ, từ nhân viên đến thiết bị, Tưởng Vân Chu dùng gần 1 tiếng mới trình bày xong. Tổ nhiều người ở đây gật gật đầu tán đồng, giọng nói của Từ San lại vang lên: "Cho nên, Tô tiểu thư không định tham gia lần quay chụp này?"

Trong số các thành việc được bố trí, không có tên Tô Mộc. Tô Mộc gật đầu: "Thực xin lỗi, lần này chọn cảnh biển làm nơi quay chụp, chụp ảnh dưới nước đòi hỏi nhϊếp ảnh gia phải lặn xuống nước để chụp, yêu cầu rất cao về kỹ năng. Về phương diện này, tôi cũng không am hiểu lắm."

Từ San khẽ "ồ" một tiếng: "Lần trước được nghe câu chuyện "Nàng tiên cá" của Tô tiểu thư, khiến cho tôi hết sức ngạc nhiên. Vốn cho là lần quay chụp này, Tô tiểu thư sẽ là người đầu tiên xung phong nhận việc chứ. Nhưng hiện tại xem ra thật là làm người ta tiếc nuối mà."

Tô Mộc nhíu mày: "Tôi vẫn luôn cho rằng bản thân mình chỉ có đàn ông mới thích, không nghĩ tới nam nữ cũng đều có thể thu hút." Phòng họp là một nơi nghiêm túc, cô nói lời này ở đây có chút không thích hợp, có vài người liền lộ ra ánh mắt không vừa ý, mà càng nhiều hơn là bị của cái miệng không gì cản được của cô làm cho kinh ngạc.

Tô Mộc còn ngại chưa đủ kí©h thí©ɧ: "Nếu như giám đốc Từ đã muốn đưa tôi theo đến như vậy, chi bằng hỏi ý kiến của Cố tổng một chút. Xem thử có thể mang thêm một người chỉ ăn mà không làm như tôi không." Nói xong, Tô Mộc liền nhìn về phía Cố Trừng Huy: "Cố tổng, có được không nha?"

Cố Trừng Huy cau mày, lá gan của cô gái này càng ngày càng lớn. Mặt anh không biến sắc, thản nhiên nói: " Mang theo nhiều thêm vài người cũng không có việc gì, quan trọng là phải đạt được hiệu quả mong muốn. Tưởng tiên sinh, không biết lần quay chụp này có thể dẫn vào câu chuyện Nàng tiên cá hay không, tôi thấy màn biểu diễn lần trước của Tô tiểu thư rất thú vị."

Tưởng Vân Chu khẽ nhíu mày: "Việc này tôi phải về thương lượng lại với đoàn đội, Cố tổng nếu như còn ý kiến gì khác cũng có thể nói ra."

"Tôi nghe nói, phương án Nàng tiên cá này là do cá nhân Tô tiểu thư đề xuất đầu tiên, có lẽ chỉ có Tô tiểu thư mới có khả năng hiểu rõ nhất ý nghĩa trong đó." Cố Trừng Huy nói cực kỳ nghiêm túc: "Tôi rất mong đợi bất ngờ của Tô tiểu thư."

Bất ngờ? Cố Trừng Huy, anh chính là đang cố ý đi!

Hội nghị kéo dài đến tận 1 giờ chiều mới kết thúc, cơm trưa cũng đặt đồ mang đến, ở trong phòng nghỉ ngơi ăn qua loa. Lúc Tô Mộc chuẩn bị đẩy cửa nhà vệ sinh, liền nghe thấy tiếng giày cao gót xen lẫn, hai cô gái đi vào. Một người trong đó nói: "Tôi nghe nói, lần này Studio TIME thành công nhận được dự án này là có người đi con đường cao tầng."

"Con đường cao tầng là gì?" Người còn lại hỏi.

"Lầu 66." Cô gái ép giọng đến mức nhỏ nhất.

Tập đoàn Kim An lầu 66, chính là phòng làm việc của Cố Trừng Huy.

"Không thể nào?"

"Làm sao không thể, cô không nhìn thấy khuôn mặt cô gái trong đoàn đội họ rất quyến rũ à. Tôi nghe nói, ở buổi họp lần trước, vị ở trên cao kia cũng đã bổ nhiệm rồi. Trong này mà không có mờ ám thì là cái gì? Nói không chừng sớm đã hầu hạ, dỗ dành lòng vua đến vui vẻ rồi…"

Tô Mộc bật cười, nhà vệ sinh nơi văn phòng đúng là nơi tám chuyện nhiều nhất. Cô kỳ thực rất muốn đẩy cửa đi ra, nhìn một cái xem rốt cuộc là ai mà lại có tài hoa và mắt nhìn như vậy, có thể nhìn ra được mối quan hệ không bình thường giữa cô và Cố Trừng Huy. Còn chưa kịp ra tay đã có một giọng nữ vang lên: "Đang ở đây nói bậy bạ gì đó, công việc đã làm xong hết rồi?"

Thái độ nghiêm túc, trong giọng nói xen lẫn không vừa lòng, chính là Khương Y Đình.

"Giám đốc Khương."

"Giám đốc Khương..."

Hai cô gái xám xịt đi ra.

Tô Mộc và Tưởng Vân Chu mua vé máy bay buổi chiều. Cô vốn là muốn trực tiếp tạm biệt Cố Trừng Huy, nhưng lại vô tình nghe được những lời nói kia... Tô Mộc không sợ bị nói xấu, chỉ là có liên quan đến Cố Trừng Huy, cũng kéo theo cả danh dự của Studio TIME, cô không muốn trêu chọc phiền toái không cần thiết,

Đến giờ lên máy bay, cô nhắn cho Cố Trừng Huy một tin: "Cố Trừng Huy, chúng ta gặp lại tại Vân Thành." Sau đó, liền tắt nguồn điện thoại di động.

——

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!