Chương 33: (Vô Đề)

Đứng đợi Tô Mộc và Tưởng Vân Chu ở trước cổng Đế Hào chính là Phó chủ tịch Đường Triều cùng với Giám đốc quan hệ công chúng Khương Y Đình của tập đoàn Kim An. Đường Triều là một người đàn ông đã hơn bốn mươi tuổi, mặt mũi bình thường, không hói đầu cũng không phát tướng, còn Khương Y Đình thì đã từng gặp qua trước đây, chính là người phụ nữ xinh đẹp ở cửa phòng họp hướng về phía bọn họ xin lỗi.

Tô Mộc và Tưởng Vân Chu xuất hiện cùng nhau, quả thực là làm cho người ta chói mắt. Đường Triều khách khí đi tới bắt tay, chào hỏi: "Tưởng tiên sinh, Tô tiểu thư, thật là một đôi Kim đồng ngọc nữ."

Thang máy lên thẳng tầng 86. Tầng cao nhất của Đế Hào được trải một tấm thảm dài màu be, tạo cảm giác mềm mại như đang bước trên kẹo bông gòn. Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo trên trần, chiếu sáng toàn bộ gian phòng.

Hôm nay, người đến không nhiều lắm, tổng cộng có chín người, ngoại trừ Tô Mộc và Tưởng Vân Chu, còn lại đều là cao tầng của Kim An. Cả lần quay chụp này có năm tổ phụ trách nhỏ, Đường Triều và Khương Y Đình, tự nhiên cũng là người trong đó.

Tô Mộc liếc mắt nhìn sang, Cố Trừng Huy không có ở đây, cô cảm thấy có chút mất mát.

Bởi vì lần trước thất lễ trước mặt Cố Trừng Huy, từ đầu đến cuối Từ San đối với Tô Mộc vẫn có chút phiền lòng, lúc này nhìn thấy Tô Mộc thì khách khí nói: "Hôm nay, Tô tiểu thư lại xinh đẹp hơn rồi."

"Tôi vẫn vậy, giám đốc Từ quá lời rồi." Tô Mộc cười nhẹ, lễ phép trả lời.

Chín người vào chỗi ngồi, Tô Mộc nhìn vị trí được chừa trống tâm tình mới khá lên một chút.

Đường Triều ngồi ở vị trí bên trái, Tưởng Vân Chu và Tô Mộc ngồi ở phía bên phải. Bên phải của Tô Mộc chính là người đàn ông hơn ba mươi tuổi phụ trách mảng du lịch của Kim An tên là Thi Dương.

Ngón tay trắng gõ nhẹ lên mặt bàn, Tô Mộc đang băn khoăn suy nghĩ không biết lát nữa Cố Trừng Huy đến, cô phải làm những gì. Lúc này, Khương Y Đình đi đến, kề bên tai Đường Triều thấp giọng thì thầm vài câu. Đường Triều gật đầu, sau đó ngẩng đầu vui vẻ nói: "Tưởng tiên sinh, Tô tiểu thư, thành thật xin lỗi, Cố tổng tạm thời còn có cuộc họp, không thể đến đây gặp hai vị được."

Anh ấy không đến sao? Tô Mộc có chút thất vọng. Thi Dương ngồi bên cạnh cô là một người rất thú vị, cũng rất nhiệt tình, một bên vừa nói chuyện, một bên vừa rót rượu, gắp thức ăn cho Tô Mộc.

Trong lúc đó, Tô Mộc đứng lên đi về phía toilet, thật ra cô không hề thích loại tiệc xã giao kiểu này, cô đến đây chỉ vì nghĩ rằng Cố Trừng Huy cũng sẽ tới đây.

"Tâm tình Tô tiểu thư xem ra không được tốt lắm nhỉ?" Khương Y Đình đang rửa tay ở bồn rửa tay.

Tô Mộc nghĩ thầm, biểu hiện của cô rõ ràng lắm sao? Cô còn chưa mở miệng, Khương Y Đình đã nói tiếp: "Tính tình của giám đốc Từ luôn là như vậy, nói chuyện không được dễ nghe cho lắm, nếu có điều gì đắc tội, xin Tô tiểu thư hãy bỏ qua cho."

"Giám đốc Khương khách khí rồi." Tô Mộc cười nhạt. Quả nhiên là người của phòng quan hệ xã hội, vừa khéo léo linh hoạt như vậy, lại có sở trường thăm dò ý tứ của người khác qua nét mặt và lời nói, thái độ thì thân thiết, lời nói đúng mực. Đây là nhận xét mà Tô Mộc dành cho Khương Y Đình.

Một buổi tiệc tối, khách mời và chủ nhà đều vui vẻ. Đoàn người từ trong thang máy đi ra, chợt nghe Từ San ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Dáng người của Tô tiểu thư thật đẹp, quả nhiên là vô cùng quyến rũ nha."

"Từ San đây là đang ghen tỵ rồi." Đường Triều vui vẻ dàn xếp: "Tưởng tiên sinh, Tô tiểu thư, tôi đã gọi cho tài xế rồi, lát nữa họ sẽ đến đưa hai vị về khách sạn."

"Đường tổng, không cần phiền toái như vậy. Khách sạn của chúng tôi cách nơi này không xa." Tưởng Vân Chu khách khí từ chối: "Nghe nói phong cảnh ven sông rất đẹp, vừa vặn có thể đi dạo ngắm cảnh một chút."

"Nếu Tưởng tiên sinh có hứng thú, không bằng tôi cùng đi với các vị?" Đường Triều khách khí nói.

Tưởng Vân Chu cười nhạt lắc lắc đầu: "Không dám làm phiền Đường tổng nữa, chúng tôi tùy tiện đi một chút, Đường tổng cũng nên về nghỉ ngơi sớm một chút đi."

Thấy Tưởng Vân Chu kiên quyết từ chối, Đường Triều cũng không miễn cưỡng nữa. Tô Mộc không để ý đến những lời khıêυ khí©h của Từ San, cũng không chú ý Đường Triều và Tưởng Vân Chu đang nói gì, ánh mắt của cô vẫn nhìn xung quanh như đang tìm kiến gì đó. Nhưng mà, vẫn không thu hoạch được gì.

Sau khi tạm biệt Đường Triều, cùng Tưởng Vân Chu đi dạo trên đại lộ Tân Giang, gió sông thổi qua, Tô Mộc mới ý thức được, buổi tiệc tối nay đã kết thúc.

"Có tâm sự à?" Giọng nói trong trẻo của Tưởng Vân Chu vang lên.

Tâm sự? Cũng không tính là tâm sự, chẳng qua có chút hơi mất mát."Học trưởng, tôi nhớ trước kia anh học chuyên ngành tiếng Pháp, tại sao sau khi tốt nghiệp anh lại làm nhϊếp ảnh gia?"

"Cô biết tôi học chuyên ngành tiếng Pháp?" Tưởng Vân Chu nhướng mi.

"Ai da, Tưởng học bá của trường Vân Đại chúng ta, cũng là bạch mã hoàng tử trong lòng của ít nhiều nữ sinh đó, nếu đến cả điều này mà tôi còn không biết thì chẳng phải là kiến thức quá hạn hẹp rồi sao." Tô Mộc cố ý trêu chọc anh ta: "Các bạn học sinh thân mến, chào buổi tối, hoan nghênh đến với chương trình phát thanh Vân Đại."

Tưởng Vân Chu khi còn học ở trường, từng là trạm trưởng của trạm phát thanh Vân Đại.

"Anh không biết đâu, lúc đó, vào mỗi buổi tối khi giọng nói của anh vang lên trong sân trường sẽ khiến cho rất nhiều nữ sinh mặt đỏ tim đâp."

Tưởng Vân Chu cúi đầu, có chút mất tự nhiên, lại nghe cô gái bên cạnh nói luyên thuyên không ngừng: "Khi đó Khoa Nhân văn của chúng tôi có rất nhiều nữ sinh thích anh. Anh có biết hoa khôi Vu Thanh của khoa chúng tôi không? Lúc đó, cô ta kiêu ngạo như một cô công chúa vậy, biết bao nhiêu nam sinh xếp hàng theo đuổi mà cũng không thèm nhìn tới. Sau này, tôi nghe người ta nói, kỳ thực người cô ấy thích vẫn luôn là anh."

Tưởng Vân Chu vẫn luôn giữ im lặng, Tô Mộc quay đầu lại, phát hiện khuôn mặt của người đàn ông bên cạnh đã ửng đỏ. Ôi chao? Đây là đang xấu hổ sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!