Chương 31: (Vô Đề)

Lục Dịch Thành vừa rời khỏi một tiệc rượu tư nhân, trên người còn thoang thoảng mùi rượu. Anh xuống xe đi bên cạnh Tô Mộc, tài xế cũng yên lặng lái xe đi theo sau. Thực ra, những người quen Lục Dịch Thành đều biết anh hoàn toàn không phải một người dễ gần. Nhưng đối với Lục Dịch Thành, Tô Mộc luôn đem lại một cảm giác gần gũi khó giải thích.

Hai tay anh đút trong túi quần, nhẹ giọng nói: "Làm việc ở gần đây sao?"

Tô Mộc giơ tay chỉ vào cái logo sáng bóng trên đỉnh tòa nhà cao tầng phía sau. Lục Dịch Thành ngẩng đầu, xuyên qua lớp kính, nhìn thấy hai chữ "Hoàn Vũ": "Em thật là..." Nhất thời anh không biết nên dùng từ gì để miêu tả hành động này của Tô Mộc.

"Trời đất chứng giám, em không hề có mục đích xấu." Tô Mộc nghiêm túc nói, Lục Dịch Thành bất giác cười nói: "Đồ ngốc mới tin em."

…….

"Có lúc thật ngưỡng mộ em". Lục Dịch Thành vừa đi vừa tự nói với chính mình "Đã nhận định một người rồi, liền cứ mặc kệ tất cả mà theo đuổi, dường như có một sức lực vô tận"

"Anh Tiểu Thành là đang cười em sao?" Tô Mộc nghiêng đầu: "Có phải nghĩ mặt em dày, không biết xấu hổ".

Lục Dịch Thành hơi ngẩn người, anh nhìn vẻ tinh nghịch trong mắt cô gái trước mặt, sau đó lại nở nụ cười: "Mặt dày có gì không tốt, việc người khác không làm được, em lại có thể làm được. Năm đó trong đại viện cũng có không ít người nhớ thương Trừng Huy, nhưng cuối cùng người được lợi không phải là tiểu nha đầu em sao."

"Đó là vì năm đó em cũng là tiểu tiên nữ người gặp người yêu." Tô Mộc ba hoa nói với anh.

"Ừm" Lục Dịch Thành nhẹ ân một tiếng: "Bây giờ vẫn thế."

Hả?

Tô Mộc quay đầu nhìn Lục Dịch Thành, người đàn ông cao hơn cô nên rất dễ dàng nhận ra cô đang ngẩng đầu nhìn mình.

Nụ cười của cô gái trước mặt vô cùng xinh đẹp, một đầu tóc dài xõa sau lưng, đôi mắt thanh triệt sáng ngời phản chiếu ánh sáng của những ngọn đèn đường.

Lục Dịch Thành có chút không được tự nhiên quay đầu lại: "Nói thử xem, muốn theo đuổi như thế nào?"

Trong chốc lát Tô Mộc không nhận ra điểm bất thường, từ từ thở dài "Con đường phía trước mờ mịt lại xa xôi, nước chảy thì đá mòn."

"Ừm, anh tin tưởng em." Lục Dịch Thành sờ sờ đầu cô: "Chỉ cần chân thành, sắt đá cũng mòn."

Tô Mộc đập tay của Lục Dịch Thành xuống khỏi đầu mình, "Cố Trừng Huy bây giờ căn bản chính là dầu muối đều không ăn, giống như một cục đá vậy, vừa cứng vừa lạnh."

"Nếu không thì từ bỏ đi?" Lục Dịch Thành biết tiếp theo Tô Mộc sẽ nói gì, nhưng có điều anh vẫn muốn trêu cô một chút.

Không ngờ Tô Mộc lại cười khanh khách nói: "Anh Tiểu Thành, anh từng nghe qua bài hát này chưa?" Tô Mộc vừa đi vừa nói: "Không chiếm được thì vĩnh viễn sợ hãi, được sủng ái thì không cần sợ hãi. Mà em…"

Tô Mộc đứng yên: "Vừa lúc lại chính là người phía sau."

Bởi vì cô biết, cô là người được sủng ái đó, cho nên cô không sợ, không sợ anh đối với cô ngoảnh mặt làm ngơ, không sợ những lời châm chọc của anh. Hơn nữa, bọn học cũng đang từng bước làm lành với nhau.

Lục Dịch Thành cứng đờ người, trong lòng thầm lặp lại lời nói của Tô Mộc: Không chiếm được thì vĩnh viễn sợ hãi, được sủng ái thì không cần sợ hãi. Vậy anh, xem như là người phía trước sau?

Lục Dịch Thành thở dài, kỳ thực anh còn không tính là sợ hãi, bởi vì biết trước là sẽ không có khả năng cho nên anh đã sớm cắt đứt ý niệm không nên có của mình.

——

Thời điểm con người ta bận rộn thì thời gian cũng sẽ phá lệ mà trôi nhanh hơn, đợi lúc Đồng Hiểu gọi điện tới thì đã là một tuần sau. Bên kia đầu dây, giọng nói không nghiêm túc của Đồng Hiểu vang lên: "Tô đại mỹ nhân, đã lâu không gặp, thật là nhớ cậu mà. Năm nay, Đồng đại gia mình đặc biệt bao một chỗ cậu thích nhất, vẫn là hi vọng đại mỹ nhân sẽ tới."

"Bà cô đây không rảnh!" Tô Mộc vừa định cúp máy, lại nghe thấy Đồng Hiểu ở bên kia điện thoại la lên: "Đừng cúp máy! Đừng cúp máy! Tớ đặc biệt mang tới cho cậu mơ Đại Lý, chờ cậu tới vỗ về tâm hồn tổn thương của tớ. "

Tô Mộc đột nhiên nhớ tới chuyện của Triệu Hoài, gần đây cô luôn bận rộn với công việc mà suýt chút nữa quên mất cô nàng này vẫn đang đi chữa lành vết thương tình cảm cho mình: "Được rồi, đại mỹ nữ sẽ tham gia, gửi địa chỉ đi. "

"Chỗ cậu thích nhất." mà Đồng Hiểu nói thật ra là một quán thịt nướng, ở phía sau Vân Đại, tên là "chỗ cũ". Khi còn đi học Tô Mộc đặc biệt thích đến đây ăn xiên thịt. Khi cô đến nơi, quán thịt nướng đã không còn chỗ ngồi, Đồng Hiểu cách đó không xa đang vẫy tay với cô.

"Đại mỹ nhân, cậu nhìn xem. Bọn họ tới đây đều là vì muốn thấy khuôn mặt xinh đẹp của cậu." Đồng hiểu chỉ vào một vòng người quanh mình, lại nhìn Tô Mộc trước mặt , áo sơ mi trắng cùng quần jean:" Không phải chứ... Tại sao cậu có thể ăn mặc vô vị như vậy."

"Chính chủ không ở đây, mình mặc cho ai xem chứ" Tô Mộc tự mình ngồi xuống. Cô cũng không nói dối, dạo này Cố Trừng Huy đúng là không ở Vân Thành, có điều tuần này Tô Mộc rất bận, đôi khi cũng lười trag điểm hay ăn mặc chau chuốt. Tô Mộc ngẩng đầu nhìn Đồng Hiểu, cô nàng lại ném một ánh mắt xem thường về phía cô, giả vờ bắt chước dáng vẻ của cô nói: "Chính chủ không ở đây, mình mặc cho ai xem chứ ~".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!