Chương 30: (Vô Đề)

Cả hai cái khăn tắm đều rơi vào bồn tắm, là cô cố ý đi.

"Chìa khóa phòng trên bàn của phòng khách. Ở tủ quần áo có treo một chiếc váy ngủ màu trắng, bên cạnh còn có một bộ nội y màu đen, phiền anh mang đến giúp em luôn." Cuối cùng, Tô Mộc còn thập phần khách khí cùng anh nói một tiếng cảm ơn.

Nhưng là, anh khi nào thì đáp ứng đi lấy quần áo giúp cô?! Tưởng tượng đến người bên trong còn đang tr. ần tr. ụi thân mình, anh…

Sau đó, Tô Mộc liền nghe được tiếng đóng cửa "Rầm" một cái thể hiện tâm trạng tức đến hộc máu của người nào đó, cô dựa cửa phòng tắm, hai mắt cong cong. Một đầu tóc dài còn chưa lau khô, bọt nước theo đó nhỏ xuống từng giọt, làm ướt gạch men sứ dưới chân.

Thời điểm Cố Trừng Huy đi vào, trong tay cầm một cuộn màu trắng, nội y bị anh quấn ở bên trong. Anh gõ cửa phòng tắm, Tô Mộc nghiêng người ló đầu ra, có lẽ là do ở trong phòng tắm hơi lâu nên khuôn mặt nhỏ đều đã ửng hồng, cánh môi vốn đã hồng, bây giờ lại càng thêm liễm diễm.

Cố Trừng Huy đem quần áo đang cuộn lại thành một đống ở trên tay ném về phía cánh tay đang vươn ra của Tô Mộc, Tô Mộc còn chưa kịp bắt, một mảnh vải dệt màu đen cứ như vậy mà bay bay xuống đất.

Trong tầm mắt của hai người, mảnh vải màu đen kia không nghiêng không lệch, vừa vặn rơi xuống vũng nước nhỏ mà Tô Mộc mà ngồi. Tô Mộc có chút sững sờ, ngẩng đầu nhìn Cố Trừng Huy, đương nhiên, Cố Trừng Huy cũng đang rất là bất ngờ đấy.

"Cố Trừng Huy…Em cũng chỉ có một cái…"

"…"

Lau khô tóc xong, Tô Mộc từ phòng tắm đi ra, bộ đồ ngủ trên người có vẻ khá bảo thủ, cổ tròn tay ngắn, phần chân cũng không lộ ra.

Cố Trừng Huy đang ngồi trước bàn làm việc trong phòng sách, khi đối mặt với Tô Mộc, anh lựa chọn không để ý quay đầu đi.

Nhìn bộ dạng này của Cố Trừng Huy có điểm giống tiểu nam sinh ngây thơ, gợi lên trong lòng Tô Mộc một chút ác ý thú vị. Cô đi chân trần bước vào phòng, trong nháy mắt Cố Trừng Huy liền cảm giác được mùi hương của sữa tắm quanh quẩn khắp phòng, đó là mùi sữa tắm mà anh thường dùng.

Tô Mộc bước đến bên cạnh anh, dựa người vào bàn làm việc, hai tay chống lên mép bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô còn cố ý đặt cánh tay bị Triệu Hoài niết đỏ trước mặt Cố Trừng Huy, muốn bắt mắt bao nhiêu liền có bấy nhiêu.

Quả nhiên, giọng nam trầm thấp vang lên: "Cô không bôi thuốc?"

"Hả?" Tô Mộc đầu tiên là giả bộ sửng sốt, sau đó nâng tay lên: "Anh nói cái này sao, không sao cả." cô cười cười không thèm để ý nhưng Cố Trừng Huy lại nhíu mày. Tô Mộc nhìn thoáng qua thấy anh đang cúi đầu kéo ngăn tủ phía dưới, cầm ra một hòm thuốc, sau đó từ bên trong lấy ra một lọ thuốc mỡ giống với lọ thuốc hôm qua Hạ Chinh đưa cho cô.

"Bôi thuốc." Cố Trừng Huy đưa thuốc mỡ đến trước mặt Tô Mộc.

Tô Mộc đem cánh tay đặt tới trước mặt Cố Trừng Huy, giọng nói có chút ngây thơ: "Anh giúp em bôi."

Đêm nay, thật là đủ rồi đấy!

Cố Trừng Huy bỗng dưng đứng dậy đi ra khỏi thư phòng lại bị Tô Mộc kéo lại. Cô choàng hai tay lên cổ anh, khoảng cách lúc này của hai người vô cùng gần, trừ bỏ hương thơm của sữa tắm, còn có mùi hương vô cùng mềm mại của người phụ nữ.

Tô Mộc ngửa đầu nhìn không chớp mắt, trên mặt đều là ý cười. Cố Trừng Huy quay đầu đi liền nghe thấy giọng nói bên tai: "Cố Trừng Huy, anh đỏ mặt."

Lại trêu hắn! Người phụ nữ này…

Cố Trừng Huy híp mắt, đôi mắt thâm trầm. Sau đó, Tô Mộc liền cảm giác có một bàn tay ấm áp đang xuyên qua lớp váy ngủ sờ lên đùi cô, nhẹ nhàng chạm vào. Tô Mộc ngồi lên bàn làm việc của Cố Trừng Huy, anh cũng thuận thế ôm lấy eo cô.

Cố Trừng Huy cúi người về phía trước, dán người vào bàn. Tô Mộc phát hiện, cô đang đối mặt với Cố Trừng Huy trong một tư thế thập phần xấu hổ, mặt bàn lạnh lẽo kí©h thí©ɧ làn da, phía dưới giống như có gió lạnh thổi qua.

"Còn chơi sao?" Giọng nói người đàn ông vang lên, khác hẳn với sự trầm thấp như thường ngày.

Quả nhiên là thiên đạo luân hồi.

Lần này, người sững sờ là Tô Mộc.

Cô ngượng ngùng cười cười, đôi tay đang ôm cổ Cố Trừng Huy buông xuống, một bàn tay sờ phía sau eo, trong tay Cố Trừng Huy vẫn đang cầm thuốc mỡ. Tô Mộc cầm lấy thuốc mỡ từ trong tay anh ra, sau đó giống như một con mèo bị dẫm phải đuôi, đột nhiên nhảy từ trên bàn xuống: "Em trở về bôi thuốc!" Nói xong vội chạy nhanh đi.

Cửa phòng đóng "Sầm" lại một tiếng, Cố Trừng Huy đứng trong phòng khẽ cười một tiếng.

Có tà tâm nhưng không có gan làm tặc.

Tô Mộc quay lại phòng của mình, dựa người trên cánh cửa, trái tim đập bình bịch như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực. Vừa rồi cô cảm giác được thân thể của Cố Trừng Huy có biến hóa, thiếu chút nữa liền lau súng cướp cò.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!