Chương 3: (Vô Đề)

Đêm Sanh là một quán bar cao cấp ở Vân Thành, nằm ở ven sông An Giang.

Khác với mấy quán bar khác, ngay ngày đầu tiên mở cửa, nơi đây đã phát hành thẻ hội viên. Chính vì vậy, muốn đến đây có tiền là chưa đủ mà còn phải có cả thẻ hội viên.

Cũng chính vì vậy nên mỗi lúc ánh đèn ở đây bắt đầu sáng, ở cửa liền đậu một dãy siêu xe, người tới không phải phú thì cũng là quý.

Ở góc phố bên kia đường, đối diện với Đêm Sanh là một quán thịt nướng khá đông khách. Lúc này trong quán không còn bàn trống, mấy cái bàn kê tạm ngoài quán cũng chật ních người. Cách một con đường không rộng lắm, Đêm Sanh và quán thịt nướng chính là hai thế giới hoàn toàn khác nhau nhưng tại buổi tối của mùa hè này lại có thể dung hòa lại với nhau một cách kỳ diệu.

"Mộc Mộc, cậu đinh khi nào về?" Đồng Hiểu cùng Tô Mộc ngồi ở một chiếc bàn sát mặt đường, cô nàng ngáp một cái hỏi Tô Mộc, đã gần chín giờ rưỡi rồi.

"Mấy ngày nay cậu không nghỉ ngơi tốt sao?" Tô Mộc cúi người lại gần, chớp chớp mắt, ngữ khí ái muội hỏi: "Cậu…đây là cùng Triệu thiếu hàng đêm kịch liệt sao."

Triệu Hoài là bạn trai của Đồng Hiểu, cũng là người bạn trai đầu tiên mà cô nàng thừa nhận. Anh ta cũng là người Vân Thành, trong nhà làm kinh doanh.

"Uy uy uy, mình cùng anh ấy vô cùng trong sáng, ngây thơ như đậu hủ trộn hành lá." Đồng Hiểu đỏ mặt nói.

Tô Mộc nhìn Đồng Hiểu từ trên xuống dưới: "Vậy hai người ai là đậu hủ, ai là hành lá ? Ai làm được ai?"

"F.u. ck" lời này Tô Mộc vừa nói ra Đồng Hiểu chỉ muốn chửi thề: "Mình thề, bọn mình hoàn toàn trong sạch a, trước khi lấy được giấy kết hôn, mình tuyệt không giao ra cái đã giữ gìn hai mấy năm."

Tô Mộc ném cho cô nàng một ánh mắt ghét bỏ.

Đồng Hiểu chán nản nhét một viên đậu phộng vào miệng: "Cả đêm hôm qua vội vàng hoàn thành xong bản thảo, bây giờ chỉ muốn ngủ đến chết."

"Làm sao vậy, bị biên tập thúc giục", Tô Mộc nhìn quầng thâm dày đặc dưới mắt hỏi.

"Hừ, Đồng Hiểu mình là thanh niên bốn tốt." Đồng Hiểu vẻ mặt kiêu ngạo: "Mình đã đáp ứng với các tiểu tiên nữ vì các nàng siêng năng bình luận, thả hoa, tặng quà rồi. Mỗi ngày ba tiếng đồng hồ." Vừa nói vừa giơ cao ba ngón tay, sau đó nụ cười kiêu ngạo liền sụp đổ, Đồng Hiểu cong lưng, chống cằm lên bàn: "Tô đại mỹ nhân, cầu buông tha…"

Tô Mộc đêm nay rất đẹp.

Chiếc váy liền màu đen bó sát gợi lên vóc dáng mảnh mai, tinh tế. Chiếc váy thiết kế với đường viền tròn ở phía cổ làm lộ ra đường cong tinh xảo của xương quai xanh. Phía trước ngực có một hàng cúc, ống tay dài đến khuỷu tay làm lộ ra cánh tay trắng nõn. Váy dài vừa vặn đến đầu gối làm lộ ra đôi chân thon dài, thẳng tắp. Dẫm lên đôi giày cao gót 7cm lại càng khiến cho đôi chân thon dài hơn.

Hôm nay Tô Mộc cố ý tô một lớp son đậm màu đỏ tươi, mái tóc dài buông xõa sau lưng, cả người giống như một mỹ nữ đi trong đêm tối.

"Chậc chậc chậc." Đồng Hiểu ngồi thẳng dậy, nhét một viên đậu phộng vào miệng: "Mộc Mộc, cậu đây là tính toán câu dẫn người sao."

Kì thực, lần này về nước, Đồng Hiểu không thể không thừa nhận Tô Mộc đã thay đổi.

Tô Mộc của trước kia dịu dàng ngoan ngoãn như một đó hoa nhỏ, bây giờ đường nét trên khuôn mặt cô ấy càng xinh đẹp hơn, từ trong xương cốt đều lộ ra một cỗ quyến rũ.

Tô Mộc nhướng mày, đôi mắt trong veo mang theo vô hạn phong tình: "Vậy cậu nói xem, Cố Trừng Huy liệu có cầm lòng được không?"

Đồng Hiểu khịt mũi một cái: "Xem cái tiền đồ này của cậu, làm như trên đời này chỉ có mình Cố Trừng Huy là đàn ông."

"Ha ha, trên đời này có rất nhiều đàn ông, nhưng mình lại chỉ cần mình anh ấy." Tô Mộc chống cằm nhìn chiếc Mercedes

-Benz G65AMG đang chạy lại đây, ý cười càng nồng đậm hơn.

Cố Trừng Huy bị Mạnh Hàn Tùng lôi ra khỏi bàn rượu.

Tin tức về việc thái tử gia của tập đoàn Kim An đến Vân Thành đã truyền đi từ lâu, những người muốn nhân dịp này đến lôi kéo mối quan hệ, thu hút đầu tư mấy ngày nay đều đổ xô đến. Điện thoại trợ lý của Cố Trừng Huy là Hạ Chinh vì tiếp mấy cuộc gọi này mà cơ hồ cũng muốn nổ tung.

Mấy năm nay An lão gia tử đã muốn lá rụng về cội nên đã thành lập thêm một trụ sở nữa của Kim An ở Vân Thành. Lần này Cố Trừng Huy trở về cũng là vì dự án này nên mấy loại tiệc rượu này không thể tránh khỏi được.

Người đàn ông ngồi ở hàng ghế phía sau vẫn mặc sơ mi trắng, quần tây đen như thường lệ, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng xoa xoa giữa hai đầu lông mày. Tối nay có vài vị quan trọng nên hắn cũng không thể tránh khỏi việc uống thêm vài ly nữa.

"Mình nói này Trừng Huy, cậu có nhất thiết phải vậy không? Cái gì mà nhân vật lớn, còn phải bồi bọn họ như vậy?" Mạnh Hàn Tùng nhìn kính chiếu hậu trong xe, gương mặt lộ vẻ mêt mỏi.

"A" Cố Trừng Huy khẽ cười một tiếng: "Mạnh thiếu kéo mình từ bàn tiệc này sang bàn tiệc khác, là vì muốn tốt cho mình sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!