Cố Trừng Huy muốn ăn cơm Tô Mộc làm sao?
Tô Mộc cũng không chắc, nhưng tay nghề của Cố Trừng Huy cô đã thử qua.
Năm Tô Mộc học cao trung, công việc của Tô Thiệu Hằng vô cùng bận rộn, hơn nữa ông lại thường xuyên đi công tác. Chính vì vậy nên một ngày ba bữa cơm của Tô Mộc đều ăn ở bên ngoài. Vào dịp cuối tuần, trong nhà sẽ có dì giúp việc sẽ đến quét dọn sau đó sẽ nhân tiện làm luôn cơm tối.
Có một lần, trong nhà dì giúp việc có chuyện bận nên đã xin nghỉ phép. Trùng hợp hôm đó Tô Mộc lại bị cảm mạo, đến chạng vạng tối cả người đều phát sốt. Cô mơ hồ đứng dậy đi tìm đồ ăn lấp đầy dạ dày, sau đó uống thuốc hạ sốt, buồn bã ỉu xìu ngã trên giường, cả người đều nóng đến khó chịu.
Sáng sớm hôm sau, Cố Trừng Huy đứng ở ngoài cửa ấn chuông, thật lâu sau vẫn chưa thấy có người mở cửa. Anh đã thỏa thuận với Tô Mộc, cuối tuần sẽ đến dạy kèm cho cô.
Thật ra Tô Mộc có nghe thấy tiếng chuông ngoài cửa, chỉ là lúc này cả người cô đều nóng hừng hực, hai mắt cũng không thể mở to được. Tiếng chuông điện thoại đầu giường vang lên, Tô Mộc sờ qua ấn nút nghe, liền nghe được giọng nói của Cố Trừng Huy: "Tô Mộc, mở cửa."
Cô cố gắng lết người đứng dậy đi ra mở cửa. Cố Trừng Huy nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ ngày thường của Tô Mộc lúc này đỏ ửng, tóc mái bị mồ hôi làm ướt đẫm dính ở trên trán, cả khuôn mặt đều ỉu xìu không có sức sống.
Trong nháy mắt nhìn thấy Cố Trừng Huy, Tô Mộc cảm thấy giống như tìm được chỗ dựa, nước mắt liền lập tức rơi xuống, nhào vào trong l*иg ngực của anh: "Cố Trừng Huy, sao bây giờ anh mới tới."
Giọng nói đều là oán trách cùng làm nũng.
Cố Trừng Huy nhìn Tô Mộc từ trên xuống dưới phát hiện cả người cô đều nóng rực: "Bị bệnh tại sao không nói?"
Giọng nói Cố Trừng Huy có chút nghiêm túc, lại có chút trách cứ. Tô Mộc cảm thấy ủy khuất nói: "Dì giúp việc cuối tuần có chuyện về quê…Tối hôm qua em đã uống thuốc hạ sốt…Em làm sao lại không muốn nói với anh…Ngày thường anh bận rộn như vậy, trường học lại quản nghiêm…Em nói thì anh có thể tới sao?"
Em nói thì anh có thể tới sao? Chỉ một câu nói đã làm Cố Trừng Huy mềm lòng.
Anh vốn dĩ không có ý trách cứ Tô Mộc, chỉ là thấy cô bị bệnh thì đột nhiên có chút sốt ruột nên không chú ý ngữ khí của mình khi nói chuyện, vừa định nói lời xin lỗi với cô, Tô Mộc đã lên tiếng trước: "Cố Trừng Huy, em đã một ngày một đêm không ăn cái gì…"
Cố Trừng Huy nhíu mày định cầm điện thoại lên gọi cơm hộp, Tô Mộc lại nói: "Em không muốn ăn đồ ăn bên ngoài…Anh có thể tự làm cho em ăn không, chỉ cần nấu cháo trắng cũng được…"
Đã nói đến dạng này, anh còn có thể làm thế nào?
Cố Trừng Huy đỡ Tô Mộc về phòng, nhìn cô dỗ dành: "Em nghỉ ngơi trước đi, anh đi xem tủ lạnh có còn gì ăn không, có chuyện gì thì gọi anh, được không?"
Giọng nói của anh trầm thấp mà dịu dàng, có lẽ chính Cố Trừng Huy cũng chưa phát hiện ra anh vậy mà lại có thể dùng ngữ khí ôn nhu khi nói chuyện. Tô Mộc kéo kéo góc áo thun của anh, bởi vì phát sốt nên cả người đều hơi ửng đỏ.
Cố Trừng Huy sờ sờ đầu cô: "Nghe lời anh, ngoan ngoãn nghỉ ngơi, rất mau sẽ xong."
Cách một phòng khách, Tô Mộc nghe thấy một trận lách cách lang cang từ trong bếp truyền ra. Cố gia tuy rằng không nuông chiều con cháu, nhưng Cố tiểu thiếu gia lớn như vậy vẫn chưa từng xuống phòng bếp bao giờ, cũng làm khó anh mười lăm phút sau đã bưng ra một chén mì rau xanh.
Mỳ nấu chín quá kỹ, muối cho hơi nhiều, Tô Mộc ăn một miếng mỳ, thành thật đánh giá: "Cố Trừng Huy, thật sự rất khó ăn."
Cố Trừng Huy lần đầu xuống bếp nấu lại bị đánh giá như vậy, tức khắc cảm thấy có chút chật vật: "Hay là cho thêm chút nước?" Anh thử hỏi.
Tô Mộc thật sự rất đói bụng, bỏ thêm vào bát mỳ nửa ly nước sôi, cũng có thể ăn hết được nửa bát. Cố Trừng Huy nhìn bộ dáng vùi đầu vào ăn mỳ của cô, vậy mà có một chút cảm giác thành tựu. Vừa nghĩ xong lại thấy Tô Mộc ngẩng đầu lên, lau lau miệng: "Cố Trừng Huy, anh nấu khó ăn như vậy, tương lai có thể cưới được vợ sao?"
Cố Trừng Huy nghẹn một chút, miệng cũng không buông tha: "Anh là cưới vợ, cũng không phải là nuôi heo." Nói xong, đứng dậy cầm lấy bát đũa trên bàn đi vào phòng bếp.
Tô Mộc đi theo phía sau, cô cảm thấy lúc này đã đỡ hơn nhiều rồi nên đứng dựa vào cửa nhìn khuôn mặt đang xụ xuống của Cố Trừng Huy, cười khanh khách nói: "Cố Trừng Huy, kỳ thật nuôi vợ và nuôi heo cũng giống nhau a."
Cố Trừng Huy không nói lời nào, vặn vòi nước ra rửa bát đũa.
Tô Mộc dựa vào khung cửa bên cạnh: "Cả hai đều phải được ăn ngon. Như vậy, heo được nuôi béo tốt mới bán đươc giá cao; vợ phải nuôi béo, mới không có sức cùng người khác chạy."
Cố Trừng Huy vẫn không nói lời nào, lấy nước rửa chén, tiếp tục làm công việc của mình.
Quả nhiên, cô gái phía sau không nhịn được, giọng nói ngọt ngào lại vang lên: "Cố Trừng Huy, kỳ thật em rất dễ nuôi."
Qua đây mà nhìn xem, cô ấy có biết là mình đang nói cái gì không, tiểu nha đầu mới mười sáu tuổi mà đã nghĩ đến chuyện này rồi. Cố Trừng Huy xoay người, đem bát đũa đã rửa sạch đặt lên trên giá đựng, giọng nói lạnh lùng: "Trở về ngủ."
Anh chưa từng dùng ngữ khí như vậy nói chuyện với cô, Tô Mộc bĩu môi xoay người trở về phòng. Nhào lên giường êm mềm mại, dùng chăn quấn chặt lấy thân mình. Thật ra, vừa nãy lời ra khỏi miệng, chính cô cũng cảm thấy thẹn thùng. Nhưng mà có chút thích, chính là giấu không được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!