Chương 27: (Vô Đề)

Rạng sáng lúc bốn giờ, Tô Mộc bị điện thoại của Đồng Hiểu đánh thức.

"Mộc Mộc, lần này cậu thật đúng là có tiền đồ!" Bên kia điện thoại, Đồng Hiểu đang đọc mấy cái bình luận trên mạng: "Mấy người trên mạng đều nó cậu làm rất tốt, đáng đánh."

Trong lòng Tô Mộc "lộp bộp" một tiếng, việc Triệu Hoài có người mới cô định khi nào về tới Vân Thành sẽ tìm cơ hội nói rõ ràng với Đồng Hiểu. Rốt cuộc cũng là người phụ nữ hai sáu tuổi mới biết yêu đương lần đầu, ai ngờ liền gặp phải tra nam, vì vậy nên Tô Mộc có chút lo lắng Đồng Hiểu làm việc ngu ngốc. Mà trước mắt, hình như là không giấu được nữa.

"Hiểu Hiểu…" Tô Mộc không biết nên mở miệng như thế nào, Đồng Hiểu bên kia cũng im lặng không nói.

Qua hồi lâu, giọng nói nhàn nhạt của Đồng Hiểu truyền đến: "Mình cùng với anh ta chia tay…mới mười phút trước."

"Ừ, cậu ngoan ngoãn ở nhà, ăn tốt, ngủ tốt, chờ mình trở về."

Nghe Tô Mộc nói như vậy, Đồng Hiểu "phụt" cười một tiếng: "Mộc Mộc, cậu sẽ không cho rằng mình vì tình mà tự sát đấy chứ?" Đồng Hiểu vui vẻ cười nói: "Ba mẹ mình nuôi mình hai mấy năm, mình làm sao có thể vì một tên cặn bả mà làm bị thương bản thân rồi khiến cho những người quan tâm mình lo lắng được."

Đầu kia điện thoại, Tô Mộc không có trả lời nên Đồng Hiểu lại cố nói tiếp: "Mình sẽ hảo hảo ăn cơm, hảo hảo ngủ, chờ cậu trở về. Được không, Tô đại mỹ nhân? A a a, cậu đừng đối với mình như vậy, định đem mình bẻ cong sao?"

"Hiểu Hiểu…" Tô Mộc biết, tuy rằng lúc này Đồng Hiểu vừa nói vừa cười, nhưng trong lòng cô ấy hẳn là rất đau khổ.

"Được rồi, cậu đừng bức lão nương khóc a." Đồng Hiểu dong dài trong điện thoại: "Lão nương coi như bị chó cắn…Có câu nói như thế nào…À…Không trải qua đau thương, làm sao có thể trưởng thành được…Ai…lão nương trong một đêm liền già đi mấy tuổi…"

Sau khi cúp điện thoại đã là năm giờ. Đồng Hiểu có thể thông suốt như vậy làm cho tâm trạng Tô Mộc đang treo lơ lửng cũng có thể buông xuống.

Cô cùng Đồng Hiểu, một người ngoan ngoãn hiểu chuyện, một người tùy tiện, nhưng trong xương cốt tính cách lại hoàn toàn tương phản. Tô Mộc giống như một con nhím, một khi bị ngoại lực quấy nhiễu thì sẽ dựng thẳng gai toàn thân lên, một bộ "Người nếu phạm ta, ta tất phạm người", cho dù là "Đả thương địch một ngàn, tổn hại mình tám trăm"; mà Đồng Hiểu lại giống như là rùa đen, cho dù chịu ủy khuất cô ấy cũng chỉ biết rúc vào trong mai rùa, chỉ cần tự bảo vệ mình là được.

Bây giờ vừa bị Triệu Hoài lừa gạt nên có lẽ về sau trong chuyện tình cảm sẽ trở nên quyết đoán, mạnh mẽ hơn.

Trong đầu Tô Mộc đang nghĩ tới những chuyện Đồng Hiểu vừa nói, âm báo di động đã liên tục vang lên. Cô click mở weibo, quả nhiên đều là @...

----- Lợi hại, nữ thần của ta!

----- Tiểu tỷ tỷ chẳng những lớn lên đẹp, ngay cả đánh người cũng lợi hại như vậy ~ [good] [good] [good]

----- Loại tra nam này, phải đánh đến khi nghe lời mới thôi!!!

----- Nữ thần không chỉ mỹ mà còn soái! [cho ngươi trái tim] [hôn hôn]

----- Thổ lộ với Mộc Mộc ~

----- Thổ lộ với Mộc Mộc ~

----- Thổ lộ với Mộc Mộc ~

…….

Thì ra vẫn có nhiều người tán thành với việc làm của cô, tuy rằng bọn họ chưa từng gặp mặt nhau.

Tô Mộc cảm thấy không buồn ngủ nữa nên bắt đầu rời giường rửa mặt, thu thập một chút rồi đi ra ngoài.

Sắc trời còn tờ mờ sáng, Tô Mộc đi lang thang không có mục đích trên bờ cát. Thời điểm Cố Trừng Huy rời giường, xuyên qua cửa kính sát đất, liền nhìn thấy hình ảnh đó -----

Xuyên qua lớp sương mù, chân trời phía đông hơi lộ ra sắc cam, phản chiếu lên cả vùng biển. Trên người người phụ nữ mặc một chiếc váy trắng, đôi chân trần dẫm từng bước lên bãi cát, gió biển từng đợt thổi tới hất tung mái tóc đen nhánh của cô.

Không biết qua bao lâu, sắc trởi càng ngày càng sáng, vùng biển nhiễm một màu cam hồng của bình minh, ngẫu nhiên có một con hải âu bay qua cũng bị nhiễm một lớp màu cam. Khoảnh khắc mặt trời ló ra khỏi áng mây, Tô Mộc bỗng nhiên quay đầu lại, giữa những ánh sáng đầu tiên, khuôn mặt động lòng người hiện lên giống như ôn nhu năm tháng, khiến cho l*иg ngực Cố Trừng Huy có chút rung động.

Hôm nay là ngày cuối cùng ở thành phố M, sau khi hoạt động kết thúc, công việc cũng hoàn toàn xong.

Tô Mộc đã sớm xem qua lịch trình của hoạt động, mười rưỡi sáng Cố Trừng Huy sẽ có một bài phát biểu trong hoạt động. Cô chưa từng gặp qua một Cố Trừng Huy như vậy, nhưng cô biết, bất luận là ở nơi nào, anh vẫn luôn là tiêu điểm trước đám đông.

Bởi vì lần này tới thành phố M chủ yếu là vì công việc nên trang phục Tô Mộc mang theo hầu hết đều là quần áo, chỉ có một chiếc váy vàng là cô đặc biệt chuẩn bị cho ngày hôm nay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!