Chương 26: (Vô Đề)

Tô Mộc xuống tay thật sự là tàn nhẫn.

Triệu Hoài bị thương không hề nhẹ, khi đến trạm y tế gần đó xử lý vết thương phải khâu bốn mũi. Lúc này đi vào đồn công an, không chỉ miệng vết thương đau, mà cả người đều không thoải mái, Triệu thiếu hắn vậy mà lại bị một người phụ nữ đánh. Tuy rằng người động thủ chính là bạn tốt của Đồng Hiểu nhưng suýt nữa đã làm hỏng mệnh căn của mình nên anh ta tuyệt đối không thể buông tha.

Ghi chép sự việc diễn ra xong Triệu Hoài tàn nhẫn nói: "Lão tử nhất định sẽ tống cô vào ngục cảnh sát!" Cảnh sát nghe vậy thì gõ gõ bàn, nhắc nhở thái độ của anh ta.

Khác với Triệu Hoài tức muốn hộc máu, sau khi đánh người xong thì Tô Mộc cảm thấy thập phần thống khoái, người cũng an tĩnh ngồi xuống. Cảnh sát đã hiểu rõ sự tình nên nhìn Tô Mộc một cái, trong lòng thầm nghĩ cô gái này không chỉ xinh đẹp mà làm người còn trượng nghĩa, nên cũng không khó xử cô. Nhưng rốt cuộc đánh người là chuyện không đúng nên cũng cần thiết phải phê bình giáo dục. Cuối cùng, bởi vì Triệu Hoài bị thương không nhẹ, lại không chịu thỏa hiệp nên Tô Mộc chỉ có thể bị tạm giam.

Cảnh sát bảo cô gọi cho người nhà.

"Đồng chí cảnh sát, tôi là cô nhi, nơi nào có người nhà để gọi?" Tô Mộc mặt không đổi sắc nói, rốt cuộc Tô Thiệu Hằng đã không còn, cô cũng không có nói sai.

"Vậy sẽ có bạn bè đi?" Cảnh sát hảo tâm nhắc nhở: "Cô nghĩ lại xem, nên gọi cho ai."

Việc này liên quan tới Triệu Hoài, Tô Mộc cũng không muốn làm Đồng Hiểu ghê tởm. Đang định nói không có, trong đầu đột nhiên lại nghĩ đến một người: "Đồng chí cảnh sát, nếu không ngài gọi thử số này xem." Tô Mộc nhanh chóng viết xuống một dãy số: "Nếu đối phương không chịu tới, tôi cũng không có biện pháp."

Cố Trừng Huy đang họp qua video liền nhận được điện thoại. Thấy là số lạ nên anh quyết đoán cúp điện thoại. Một lát sau, điện thoại lại vang lên, anh nhíu mày dừng cuộc họp. Đầu dây bên kia là một giọng nam xa lạ, tự xưng là người của đồn công an, còn nói có người tên là Tô Mộc đánh nhau ẩu đả, bây giờ đang bị tạm giam.

Cuối cùng Cố Trừng Huy nghe được giọng nói ngọt ngào kèm theo nức nở: Cố Trừng Huy, bọn họ nói muốn đem em giam lại, làm sao bây giờ.

Viên cảnh sát cúp điện thoại nhìn cô gái trước mặt đang cười khanh khách, nào có nửa điểm ủy khuất cùng sợ hãi.

Nhưng Triệu Hoài ngồi một bên lại mở miệng nói mát: "Lúc này mới biết sợ sao? Bây giờ cô nói lời xin lỗi, nói vài câu dễ nghe, nói không chứng tôi nhất thời mềm lòng, sẽ nói với đồng chí cảnh sát tha cho cô."

Tô Mộc cũng mặc kệ anh ta nói gì, cô cười hì hì hỏi nhà vệ sinh. Vào nhà vệ sinh, Tô Mộc vội vàng nhìn gương chỉnh sửa lại trang phục cùng đầu tóc, lại từ trong túi lấy ra một thỏi son môi, đây là màu son lưu hành nhất hiện nay, có thể tô thành bộ dáng đáng thương nhu nhược nhưng lại không mất đi vẻ gợi cảm.

Từ nhà vệ sinh đi ra, viên cảnh sát phụ trách nhìn cô từ trên xuống dưới, cuối cùng chỉ cười lắc đầu, vẻ mặt hiểu rõ.

Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, trước đồn cảnh sát xuất hiện một chiếc Maybach, từ trên xe hai người đàn ông đi xuống. Đi phía trước là người mặc sơ mi trắng, quần tây đen, khuôn mặt lạnh lùng, người phía sau cả thân tay trang màu xám.

Khi Cố Trừng Huy bước vào liền nhìn thấy Tô Mộc đang cúi đầu, ngồi trong một góc. Anh vốn định bảo Hạ Chinh tới xử lý chuyện này nhưng cuối cùng vẫn qua loa kết thúc cuộc họp, tự mình tới đây.

Thấy Cố Trừng Huy bước đến, Tô Mộc ngẩng đầu, vẻ mặt ủy khuất, nước mắt liền bắt đầu lạch cạch rơi xuống.

Cố Trừng Huy nhíu mày, nét mặt cũng giãn ra vài phần: "Sao lại thế này?"

"Cố Trừng Huy, hắn khi dễ em." Tô Mộc chỉ vào Triệu Hoài, cố ý lộ ra một đoạn cổ tay hồng hồng.

Dấu tay màu hồng lộ rõ ràng trên cánh tay trắng nõn, ánh mắt Cố Trừng Huy lạnh lùng nhìn về phía Triệu Hoài. Mà Triệu Hoài vừa nhìn đã nhận ra người đàn ông trước mắt. Cố Trừng Huy? Cố tổng của Kim An? Anh ta giật mình một cái, vội vàng nói thân: "Cố tổng, chỉ là hiểu lầm, tuyệt đối chỉ là hiểu lầm." Nói xong, còn không quên quay đầu hướng cảnh sát cười nói: "Đồng chí cảnh sát, tôi cùng Tô tiểu thư có quen biết, là bạn bè, hai chúng tôi chỉ đùa một chút thôi."

Phong cách nói chuyện thay đổi khiến cho cảnh sát sửng sốt, Hạ Chinh thì đứng một bên vuốt vuốt cái mũi.

Cảnh sát banh mặt: "Mọi người đều không còn nhỏ, còn có chuyện đùa giỡn ở nơi công cộng như vậy sao?!" Nói xong, lại nhẫn nại phê bình giáo dục một hồi, phạt tiền từng người một, trận khôi hài này cuối cùng cũng kết thúc.

Ngồi trên xe, Tô Mộc vẫn cúi đầu không nói một lời.

Cố Trừng Huy nhìn bộ dạng này của cô, mày càng nhăn chặt: "Hiện tại biết sợ, thời điểm động thủ đánh người còn không nghĩ tới hậu quả sao?" Anh nhìn thấy rõ ràng trên đầu Triệu Hoài bị thương không hề nhẹ, vậy mà cô còn đúng lý hợp tình nói mình bị khi dễ. Nhưng xem cánh tay hồng một đoạn, vẫn là không đành lòng trách cứ.

"Anh cảm thấy em làm sai?" Tô Mộc bỗng dưng ngẩng đầu, trong mắt một mảnh lạnh lẽo: "Anh có biết hắn là bạn trai của Đồng Hiểu hay không, vậy mà còn ở bên ngoài tìm phụ nữ khác."

"Mặc kệ hắn thế nào, chuyện cô đánh người đều không đúng." Cố Trừng Huy giống như gia trưởng giáo dục hài tử, ý muốn cùng Tô Mộc nói đạo lý.

"Tra nam nên đánh!" Tô Mộc lạnh giọng nói, lúc này cô có chút tức giận, tức cho Đồng Hiểu, cũng tức vì thái độ không phân xanh đỏ trắng đen của Cố Trừng Huy. "Dừng xe." Cô nhìn Hạ Chinh nói.

"Tô tiểu thư, con đường này không có xe qua lại, nếu cô muốn đi bộ trở lại khách sạn cũng phải hết hai mươi phút. Hơn nữa bây giờ đã khuya, không an toàn." Hạ Chinh hảo tâm nhắc nhở.

"Dừng xe." Thái độ Tô Mộc kiên quyết: "Đạo bất đồng khó lòng hợp tác."

"Hạ Chinh, dừng xe." Lần này là Cố Trừng Huy mở miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!