Tô Mộc còn đang nhìn Cố Trừng Huy đứng cách đó không xa thì thân ảnh màu xanh lục bên cạnh đã đi lướt qua cô. Lê Duy Duy vừa nhìn thấy Cố Trừng Huy, trong nháy mắt liền sửa sửa tóc sau đó nở một nụ cười khéo léo đứng dậy đi lên phía trước.
"Cố tổng, lần này ngài tới đây sớm vậy?" Lần này Lê Duy Duy đáp ứng đến đây làm nhϊếp ảnh gia nguyên nhân rất đơn giản, cùng với Tô Mộc không sai biệt, đều là vì Cố Trừng Huy. Một người đàn ông thâm trầm nội liễm, vừa có năng lực lại có bối cảnh như vậy, ngay lần đầu tiên nhìn thấy cô ta cũng đã trầm luân.
Tô Mộc nhìn hai người bọ họ đang đứng, cô nâng má, trong đầu đột nhiên nhớ ra một lời bài hát: Mới vừa bắt được mấy con yêu, lại hàng được mấy con ma, yêu ma quỷ quái như thế nào lại nhiều như vậy. Lâm Thiên Di, Lý Hi Nguyệt, Lê Duy Duy,…người đàn ông này đúng là không thể làm cho người ta bớt lo được.
Cố Trừng Huy cũng không nghe cô ta nói, chỉ nhìn Tô Mộc đang ngồi bên cạnh bàn, hai tay nâng má nhìn anh cười xinh đẹp. Kỳ thật Cố Trừng Huy cũng không nhớ người phụ nữ mặc váy xanh lục này tên là gì, nhưng vẫn lịch sự chào hỏi: "Mọi người đang tổ chức tiệc sao?"
Hai mắt Lê Duy Duy sáng ngời: "Cố tổng có muốn qua đó một chút không?"
"Có tiện không?" Cố Trừng Huy nhìn thoáng qua bàn của Tô Mộc, có một người.
"Cố tổng khách khí rồi, đương nhiên là tiện." Lê Duy Duy nghiêng người mời Cố Trừng Huy cùng nhau đi qua. Cố Trừng Huy cũng không từ chối, theo cô ta đến chỗ nhóm người của tổ nhϊếp ảnh.
Trừ bỏ Tô Mộc, những người trên bàn đều sôi nổi đứng dậy, lão Phùng liếc mắt một cái liền nhận ra Cố Trừng Huy, một bên khách khí bắt tay, một bên gọi người phục mang thêm một bộ bát đũa ra. Còn lại những người khác mặc dù không biết Cố Trừng Huy nhưng cũng đoán được thân phận không tầm thường của anh nên cũng có chút thận trọng hơn.
Cố Trừng Huy ngồi giữa lão Phùng và Lê Duy Duy, đối diện với chỗ ngồi của Tô Mộc. Lão Phùng vừa đi gọi thêm đồ ăn, mấy người trên bàn cũng không biết nên nói gì, Lê Duy Duy đã mở miệng trước: "Cố tổng lần này tới sớm nha, tôi còn cho rằng ngài sẽ tới trước hôm tổ chức một ngày."
Cố Trừng Huy chỉ đơn giản " n" một tiếng, cũng không giải thích nhiều nhìn người đối diện lười biếng đứng dậy, Tô Mộc cầm một ly bia vòng qua nửa cái bàn, cô ngồi xuống vị trí của lão Phùng, đôi mắt sáng ngời nhìn Cố Trừng Huy. Cô giơ tay, cười khanh khách nhìn anh: "Cố tổng, chúng ta lại gặp mặt."
Cố Trừng Huy, Cố tiên sinh, Cố tổng,…Cô luôn rất rõ ràng, nên xưng hô gì trong trường hợp như thế nào.
Mấy người trên bàn nhất thời im lặng, Lê Duy Duy âm thầm cắn răng, trong lòng cực kỳ không vui nhưng trên miệng vẫn tươi cười khéo léo: "Hóa ra Tô tiểu thư cũng quen biết Cố tổng."
Tô Mộc nghiêng đầu: "Coi như là vậy đi."
Trong lòng Lê Duy Duy có chút đắc ý, thì ra cũng chỉ là loại phụ nữ chạy tới lôi kéo quan hệ, bề ngoài mặc dù thanh nhã cao quý nhưng lúc này không phải cũng muốn bò lên giường của Cố Trừng Huy hay sao.
Chút tâm tư này của Lê Duy Duy bị Tô Mộc thu vào đáy mắt, cô uống một ngụm bia, mềm giọng nói: "Cố Trừng Huy, em nhớ anh."
Cô luôn to gan như vậy, chẳng phân biệt thời gian, chẳng phân biệt trường hợp. Mặc dù bên cạnh nhiều người như vậy nhưng cô vẫn có thể nói ra những lời âu yếm, không làm ra vẻ, cũng không thẹn thùng. Tựa như đang trần thuật một sự thật ---
Cố Trừng Huy, em rất nhớ anh.
Lời này vừa nói ra, mấy người ngồi trên bàn đều cảm thấy bản thân không thể bình tĩnh được nửa, lão Phùng vừa bước đến cũng sửng sốt. Khuôn mặt Lê Duy Duy đã sớm đổi sắc. Cố Trừng Huy cũng không nghĩ tới cô có thể ở đây, trước mặt nhiều người như vậy nói ra những lời này. Bất chợt anh lại cảm thấy có chút buồn cười, cái gọi là ngoan ngoãn bất quá chỉ là tỏ vẻ bên ngoài, thật ra từ trước đến giờ cô vẫn luôn to gan như vậy.
Hai người ngồi đối mặt nhìn nhau trên bàn, Cố Trừng Huy không nóng không lạnh nói: "Tô tiểu thư uống nhiều quá chăng."
Nghe thấy mấy lời này Tô Mộc càng thêm hăng hái. Cô lại cầm ly bia lên, ngửa đầu uống cạn. Cố Trừng Huy cau mày nhìn cô uống xong một ly lại một ly, một ly là cả một chai. Hai chai bia xuống bụng, Tô Mộc không để ý dùng mu bàn tay xoa xoa cằm.
Cố Trừng Huy có dự cảm, giây tiếp theo, cô nhất định sẽ nói ra một câu kinh người.
Tô Mộc hướng về phía mọi người trên bàn cười sáng lạn: "Xin lỗi các vị lão sư, ly này xem như bồi tội, tôi không thể uống tiếp với mọi người được." Lời nói xong, một đôi mắt sáng lấp lánh nhìn qua người đàn ông đang ngồi bên cạnh: "Em có lời muốn nói với anh." Sau đó cũng mặc Cố Trừng Huy có đồng ý không đã kéo người đi.
Ngón tay cô tinh tế mà mềm ấm, loại xúc cảm quen thuộc mà xa lạ. Cố Trừng Huy nâng mắt nhìn người trước mặt đang tươi cười nhưng không nói lời nào, cô cứ như vậy nhìn anh, một ánh mắt liễm diễm. Trái tim vốn cằn cỗi dường như có một mầm sống, Cố Trừng Huy biết, thật ra anh chỉ là đang giả vờ lạnh lùng thôi, bởi vì anh vẫn không có cách nào cư tuyệt được người trước mặt này.
Trong bóng đêm yên lặng vang lên âm thanh của từng đợt sóng biển, Nước biển vỗ nhẹ bờ cát, tới rồi lại lui. Cố Trừng Huy nhìn người phụ nữ trước mặt, cô đã buông lỏng tay anh ra, mi mắt cong cong, một đôi mắt trong veo sáng ngời: "Cố Trừng Huy, anh khi dễ phụ nữ. Nếu như em không chủ động, có phải định giữ thái độ như vậy với em mãi hay không?"
Cố Trừng Huy không nói gì, hai tay đút trong túi quần bước chậm trên bờ cát.
"Em biết anh sẽ tham gia hoạt động lần này, cho nên cũng theo tới; em biết anh nghe được cuộc nói chuyện giữa em và Trương Tiệp ở cửa phòng, cho nên mới đáp ứng tới ăn tối cùng họ; em cũng biết trong lòng Lê Duy Duy đối với anh là một bụng ý xấu, cho nên em cần thiết phải đánh đòn phủ đầu, tránh cho họa về sau." Tô Mộc nói những lời này, một chút thẹn thùng xấu hổ cũng không có giống như những điều đó là việc hết sức bình thường."
Cố Trừng Huy cười khẽ, Tô Mộc mẫn cảm nhận ra được ý cười của anh, cô đứng yên trước mặt anh nói tiếp: "Cho nên, Cố Trừng Huy, anh không xong với em đâu…"
Làm sao bây giờ, Cố Trừng Huy, anh căn bản không xong với em…lời nói càng lúc càng nhỏ.
"Phải không?" Cố Trừng Huy cố ý nói lạnh lùng. Nhưng trong lòng anh rất rõ ràng, Tô Mộc nói không sai, anh thật sự đã mềm lòng.
Loại mềm lòng này khi nào thì bắt đầu? Là khi ở trong nhà cô, nhìn thấy cô nửa đêm vì ác mộng mà bừng tỉnh, trong miệng luôn gọi tên Tô Thiệu Hằng? Là ở sau bức bình phong chật hẹp ở Thanh Hoan, cô dán vào người anh, hành động vừa nhiệt tình lại lớn mật? Là mỗi ngày cô đều đem một chậu trầu bà đến văn phòng anh, đứng trước mặt anh nói, chúng ta tương lai còn dài?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!