Sau khi tan rã không vui ở Hồng Đô, quan hệ của Tô Mộc và Cố Trừng Huy dường như cũng rơi vào cục diện bế tắc.
Tô Mộc đi theo Tưởng Vân Chu chụp ảnh ngoài trời hai lần, lại đi đến Star thăm Cố Y một lần. Nhưng thật lâu sau đó, cô liền có chút không thể bình tĩnh được. Cô cân nhắc không biết có nên gọi điện cho Lục Tiếu, từ miệng tiểu tử đó hỏi thăm tình huống của Cố Trừng Huy một chút hay không. Tô Mộc vừa cầm điện thoại lên, Đồng Hiểu liền gọi đến.
"Tô đại mỹ nữ! Giang hồ cấp cứu!" Đồng Hiểu ở đầu dây bên kia gào lên một tiếng.
Tô Mộc nhíu nhíu mày, ghét bỏ đem điện thoại đặt xa một chút nghe Đồng Hiểu bô bô nói. Ước chừng là công ty của Triệu Hoài có một hoạt động ở thành phố M, nhϊếp ảnh gia của bọn họ hôm qua gặp tai nạn gãy một chân nên bây giờ muốn tìm người khác.
Tô Mộc dùng bả vai kẹp điện thoại: "Đồng đại tác giả, cậu không phải muốn tìm một nhϊếp ảnh gia sao, bây giờ studio làm mấy chuyện này có rất nhiều."
"Cậu không phải cũng làm việc trong studio sao? Cái gì? Cậu không xác định không đi? Bao ăn, bao ở, bao vé máy bay nha ~" Đồng Hiểu lại từng bước dụ dỗ Tô Mộc qua điện thoại: "Tập đoàn Kim An cũng sẽ có mặt nha, mình còn nhìn thấy danh sách có Cố…"
"Khi nào xuất phát, gửi lịch trình qua cho mình." Tô Mộc quyết đoán đãnh gãy lời của Đồng Hiểu nói.
"Được rồi!" Đồng Hiểu đắc ý cúp điện thoại.
"Ting ting ---" di động truyền đến âm thanh nhắc nhở, Tô Mộc click mở, là tài liệu Đồng Hiểu gửi tới – Hướng dẫn hội nghị Thượng đỉnh du lịch Châu Á Thái Bình Dương, thời gian là vào thứ sáu tới. Dựa theo công tác an bài, Tô Mộc phải có mặt ở thành phố M trước 3 ngày, nhiệm vụ chính là phối hợp với ban tổ chức để chụp ảnh cho mười tám đại sứ du lịch thành phố. Cô lật sang danh sách khách mời, nhìn thoáng qua cái tên: Tổng giám đốc Tập đoàn Kim An Cố Trừng Huy.
Thành phố M là thành phố ven biển, tuy rằng đã bước sang tháng chín nhưng nhiệt độ ban ngày vẫn là 30 độ C, chạng vạng tối Tô Mộc mới đến được khách sạn. Bởi vì biết nhϊếp ảnh gia mới là bạn tốt của Đồng Hiểu nên Triệu Hoài cố ý dặn dò ban tổ chức sắp xếp cho cô một phòng cao cấp hướng biển. Tô Mộc đứng ở cửa sổ sát đất nhìn ra ngoài, hoàng hôn rọi xuống nước biển một màu kim sắc, vỗ nhẹ vào bãi cát mềm mại, đá cát trắng như trân châu, lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ trong hoàng hôn.
Trong ký ức của Tô Mộc, cô và Cố Trừng Huy đã đi biển một lần.
Thành phố S tuy rằng cũng là thành phố ven biển nhưng khi Tô Mộc còn học đai học ở đó, vẫn chưa cùng Cố Trừng Huy đến bờ biển lần nào. Lúc ấy, trường học của Cố Trừng Huy quản lý rất nghiêm nên rất ít thời gian được đi ra ngoài, hơn nữa khoảng thời gian đó Tô Mộc cũng bận ôn thi đại học. Cho đến kỳ nghỉ hè năm ba đại học, Cố Trừng Huy đi tập huấn trở về nên có hai ngày nghỉ, hai người mới hẹn nhau quay trở về thành phố S.
Bước chậm trên bờ biển, Tô Mộc vô lại một hai bắt Cố Trừng Huy phải cõng mình. Nằm trên tấm lưng rộng lớn của anh, cô vừa rung chân vừa hỏi: "Cố Trừng Huy, anh đã xem qua một bộ phim truyền hình nổi tiếng của Hàn Quốc chưa? Phần kết, nam chính cũng cõng nữ chính đi trên bờ cát như thế này, họ vừa đi vừa kể về chuyện khi còn nhỏ của mình…"
"Sau đó thì sao?" Cố Trừng Huy dừng lại, nghiêng đầu hỏi cô.
"Sau đó…" Cô nhẹ giọng nói: "Nữ chính liền chết."
Cố Trừng Huy chợt đem cô thả xuống, xoay người lại, một khuôn mặt lạnh nhìn cô. Tô Mộc cẩn thận kéo kéo ống tay anh, Cố Trừng Huy lại bắt lấy tay cô dắt đi. Anh nói: Tô Mộc, anh muốn cùng em đầu bạc đến già.
Tô Mộc có chút thẹn thùng, trong lòng nhớ đến một câu: Ngươi có biết hay không, chúng ta sẽ cùng nhau tập tễnh bước chậm, dưới ánh mặt trởi ngả về tây, đầu bạc đến già, vĩnh viễn sẽ luôn bên nhau.
Cô thích nghe anh nói với mình: Anh muốn cùng em đầu bạc đến già. Những năm tháng đó, thật tốt.
Tô Mộc nhìn bãi biển bên ngoài cửa sổ, bất tri bất giác màn đêm đã buông xuống. Cô giơ tay sờ sờ khuôn mặt, khóe mắt có chút ướt. Tình yêu này của cô và Cố Trừng Huy, rốt cuộc cô là người buông tay ra.
Ngày 19 tháng 9, trời nắng đẹp, bắt đầu ngày mới
--- bằng một bữa sáng tự chọn." Bởi vì đang ở khách sạn nên Tô Mộc không thể tự mình làm bữa sáng, nhưng cô vẫn đăng bài viết lên weibo.
Lúc đầu, Tô Mộc còn có chút kinh ngạc, không biết mọi người làm sao có thể nhìn thấy bài viết của cô nhanh như vậy. Sau này cô bình tĩnh lại, có lẽ lời Đồng Hiểu nói cũng không sai, sức mạnh của võng hồng thật sự không thể khinh thường được.
Chỉ một lát sau đã có rất nhiều lượt thích và bình luận.
----- Nữ thần! Ngươi ở nơi nào high ~
----- Bữa sáng phong cách Tây như vậy, vừa thấy chính là năm sao cao cấp! [Miêu miêu] [Miêu miêu]
----- Đây là khu nghỉ dưỡng Trân Châu Loan của Kim An, tôi đã từng đến đó, một phòng tiêu chuẩn đã là 2000 tệ! Nhưng mà, ở đó rất tuyệt! [Husky] [Husky]
----- Nữ thần, cầu mang!
----- Nữ thần, cầu mang!
----- Nữ thần, cầu mang!
----- Nữ thần, cầu mang cẩu!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!