Chương 23: (Vô Đề)

Hôm nay Mạnh Hàn Tùng vừa mới ký xong một cái hợp đồng, tâm trạng phi thường tốt nên liền gọi một đám người tới chúc mừng.

Vừa rồi hắn ra ngoài thì thấy mấy bóng lưng quen thuộc giống Lục Tiếu cùng Tô Mộc, còn có cô gái ở bên ngoài Đêm Sanh hôm đó. Lúc đó hắn cũng không để ý nhiều mà quay lại ghế lô.

Ghế lô chỗ bọn họ rất yên tĩnh, Lục Dịch Thành ngồi ngay ngắn trước bàn quan sát sàn chứng khoán nước ngoài, mắt kính trong suốt phản chiếu dưới ánh đèn.

Mạnh Hàn Tùng vui vẻ thoải mái hút một điếu thuốc, lười nhác tựa lưng vào ghế: "Cậu ở chỗ này cần mẫn, kiếm được mấy đồng tiền còn chưa đủ trả tiền rượu cho phòng bên cạnh, vòng đi vòng lại, còn không phải vòng đến tay tôi sao."

Lời này Liêu Chính Dương nghe không hiểu, hai người khác đang ngồi đối diện đương nhiên cũng không hiểu.

Mạnh Hàn Tùng hút một hơi thuốc sau đó nhả ra làn khói trắng: "Tiểu tử Lục Tiếu kia đang ở phòng bên cạnh a."

"Hình như còn có Tô Mộc." Hắn thuận tiện nói thêm một câu, ý vị thâm trường nhìn thoáng qua Cố Trừng Huy.

Cố Trừng Huy ngừng một chút. Lục Dịch Thành ngẩng đầu nhìn người đàn ông phía đối diện: Không nghĩ tới em họ của hắn lá gan còn rất lớn.

Mà lúc này, Lục Tiếu thấy ánh sáng ở cửa hắt vào liền quay người lại, trong lòng thầm kêu một trận, cậu ta hôm nay ra cửa nhất định là quên xem hoàng lịch rồi.

Cố Trừng Huy mặc một chiếc sơ mi trắng, quần tây thẳng tắp, không nhanh không chậm đi vào, phía sau một đám người cũng lần lượt đi vào theo: Mạnh Hàn Tùng, Lục Dịch Thành, Liêu Chính Dương.

Dương Tống đang ở một bên xem kịch vui cũng sửng sốt, mẹ nó, có chuyện gì mà mấy tổ tông ở hẻm Trí Xa đều tới. Hắn vội vàng đứng lên, người đàn ông đi đầu nhìn rất lạ mắt, nhưng Mạnh Hàn Tùng lại có quen biết với hắn nên Dương Tống cũng khách khí đứng lên chào hỏi: "Mạnh thiếu!"

Tô Mộc xoay người lại liền nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Cố Trừng Huy đang đứng phía sau. Trong nháy mắt, cô cảm thấy đầu óc mình như chết lặng. Cái này có tính là trèo tường không thành, còn bị bắt không? Tô Mộc giống như nhìn thấy bản thân mình than thở khóc lóc, quỳ gối trước người đàn ông trước mặt, lôi kéo ống quần anh: "Tổng tài đại nhân, tôi sai rồi."

Giật mình một cái, Tô Mộc nở một cười tiêu chuẩn lộ tám cái răng: "Cố Trừng Huy, thật trùng hợp a."

"Trùng hợp." Cố Trừng Huy nhàn nhạt nói hai chữ, giọng nói trầm thấp: "Vừa vặn tốt, không phải sao?"

Nụ cười trên mặt Tô Mộc liền lập tức trở nên khó coi hơn.

"Tô tiểu như nghĩ như thế nào?"

Tô Mộc: "…"

Người đàn ông bụng dạ hẹp hòi này.

Cố Trừng Huy nhìn Chu Kinh Dương đang lười nhác dựa trên sô pha: "Bảo tiêu anh cậu gọi đã lên đây, bây giờ cậu nhảy từ trên cửa sổ xuống, hẳn là còn kịp."

Vốn dĩ muốn ngồi một bên xem diễn, vừa nghe thấy lới này khuôn mặt của Chu Kinh Dương nháy mắt liền thay đổi. Hắn nhìn xuống cửa sổ bên cạnh, trên hành lang quả thật có tiếng bước chân truyền đến. Chu Kinh Dương cũng mặc kệ có mất mặt mũi hay không, thật sự nhảy từ cửa sổ xuống dưới.

"Này!" Tô Mộc đang muốn gọi hắn nhưng đã không thấy bóng dáng ở đâu.

Mà người đàn ông đứng bên cạnh, sắc mặt dường như càng đen hơn.

Mấy người đàn ông vạm vỡ mặc đồ đen tiến vào, nhìn lướt qua một lượt thì phát hiện bên trong không có người muốn tìm, người đi đầu trầm giọng nói: "Xin lỗi, quấy rầy."

Đồng Hiểu nhìn một màn lại một màn, vui vẻ nói: "Ai, Mạnh thiếu, nơi này của anh làm sao mà ai cũng có thể đẩy cửa tiến vào a." Đồng Hiểu cân nhắc một chút, từ lúc bọn họ bước vào, cửa mở mấy lần rồi a.

"Hừ." Mạnh Hàn Tùng nhẹ "hừ" một tiếng, nha đầu phiến tử này xem náo nhiệt xong bây giờ mới nhìn thấy hắn đứng nơi này. Đồng Hiểu dùng khuỷu tay đẩy đẩy Mạnh Hàn Tùng "Tôi nghĩ, ở chỗ kia nên đặt thêm ổ khóa."

Mạnh Hàn Tùng: "…"

Mọi chuyện như thế này, mọi người tự nhiên cũng không còn hứng thú chơi đùa nữa, liền qua loa kết thúc.

Từ "Hồng Đô" đi ra, Tô Mộc ngoan ngoãn đi theo phía sau Cố Trừng Huy, giống như tiểu tức phụ phạm phải sai lầm. Cố Trừng Huy lấy chìa khóa xe từ túi quần ra, đang muốn mở khóa lại bị Tô Mộc ngăn cản.

"Anh tức giận sao?" Tô Mộc ngẩng đầu lên, quan sát biểu cảm của người đàn ông trước mặt, không dám bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào.

Cố Trừng Huy không nói gì, gió lạnh ban đêm thổi tới, tức giận trong lòng cũng dường như giảm đi một ít.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!