Chương 22: (Vô Đề)

Bởi vì có quan hệ với Tô Mộc nên mặc dù mấy năm nay không cùng với mấy người ở hẻm Trí Xa lui tới nhưng Đồng Hiểu vẫn quen biết với bọn họ, đặc biệt là với Lục Tiếu.

Đêm nay xem như là Lục Tiếu đón gió tẩy trần cho Tô Mộc, đồng thời cũng chúc mừng cho hàm răng của Đồng Hiểu vẫn tốt, coi như là sống sót sau tai nạn. Thời điểm Tô Mộc và Đồng Hiểu tới, Lục tiểu thiếu gia đang lười nhác nằm trên ghế dài chán đến chết chơi trò chơi, trên bàn còn đặt một bình trà hồ mạch đắng.

Đồng Hiểu liếc nhìn một cái, sau đó huýt sáo: "Mình không nhìn lầm đi, tiểu thái tử của chúng ta vậy mà lại bắt đầu uống trà dưỡng thân ở hộp đêm."

Lục Tiếu nhăn khuôn mặt: "Đừng cùng tôi nói đến hộp đêm, nghe thấy hai từ này, dạ dày tôi liền nghẹn muốn chết."

Đồng Hiểu ghét bỏ nhìn thoáng qua, kéo Tô Mộc ngồi xuống đối diện.

Vừa nhìn thấy Tô Mộc đến, Lục Tiếu liền có chút khẩn trương. Cậu ta cảm thấy lúc ở nhà hàng tại gia kia, bản thân không nên đi đến chỗ Đồng Hiểu mới đúng. Lúc này, Lục tiểu thiếu gia luôn có một loại cảm giác sau lưng làm chuyện xấu. Mà biểu hiện này Tô Mộc cũng nhìn ra được.

"Cậu đừng sợ, tôi sẽ không hỏi thăm cậu chuyện của Cố Trừng Huy." Tô Mộc vừa ngồi xuống ghế liền nói một câu như vậy.

Lục Tiếu ngượng ngùng sờ mũi, đang muốn khách sáo hai câu, Đồng Hiểu lại nói trước: "Đừng a, Mộc Mộc, tài nguyên tốt như vậy phải triệt để lợi dụng."

"Ai!" Lục Tiếu muốn phản bác lại lại bị Đồng Hiểu trợn mắt liếc một cái: "Được rồi a, chuyện này mấy năm nay cũng không phải là chưa làm qua, đừng ở chỗ này mà giả bộ với chị đây ha."

Mấy năm Tô Mộc không có ở đây, Lục Tiếu xác thật từ chỗ Lục Dịch Thành biết được không ít tin tức của Cố Trừng Huy, sau đó lại nói cho Đồng Hiểu. Lục tiểu gia cảm thấy có chút mất mặt, đơn giản im lặng đẩy thực đơn đến trước hai người kia: "Muốn ăn gì cứ tùy tiện gọi đi."

Đồng Hiểu không khách khí nhận lấy thực đơn: "Mộc Mộc, gϊếŧ chết hắn!"

Lục Tiếu: "…"

Trong khi Tô Mộc và Đồng Hiểu nghiên cứu thực đơn, Lục Tiếu một bên nghe điện thoại, lại dào dạt đáp lời: "Nào a?"

Không biết đối phương nói gì, Lục Tiếu duỗi tay sờ sờ gáy: "Được rồi, tao sẽ qua trễ một chút, đem tên tiểu tử Chu Kinh Dương cấp gia thủ sẵn, đừng ỷ vào anh hắn có mấy đồng tiền liền mỗi ngày đều đi ngang."

Cúp điện thoại, Lục Tiếu vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy đôi mắt to tròn của Tô Mộc đang phát sáng không hề chớp mắt nhìn mình. Lục Tiếu có một loại dự cảm không tốt, cậu ta nuốt nuốt nước miếng: "Chị Tô Mộc, chuyện gì…"

Lời còn chưa nói xong liền nghe thấy Tô Mộc hỏi: "Cậu biết Chu Kinh Dương?"

Lục Tiếu sửng sốt, hơi giật mình gật gật đầu, ngơ ngác đáp lời: "Biết a."

"Em trai Chu Thiếu Thần?"

"Phải không?" Lục Tiếu sờ sờ đầu, "Hình như đúng là có người anh tên là Chu Thiếu Thần."

"Công ty Thiếu Dương."

Lục Tiếu lại gật đầu tiếp.

"Lát nữa cậu muốn đi gặp hắn?"

Lục Tiếu chỉ có thể gật đầu.

"Có thể mang tôi cùng đi được không."

Hả?

Lục tiểu gia cảm thấy có gì đó không đúng lắm, cậu ta liếʍ liếʍ khóe môi: "Không phải…Em nói này chị Tô Mộc, Chu Kinh Dương này dù gì cũng chỉ là một tên tiểu tử xấu xa, chị và hắn có quan hệ tốt như vậy từ khi nào thế?"

Tốt cái đầu cậu!

Tô Mộc xua xua tay: "Không phải, tôi đối với tên nhóc kia không có hứng thú, người tôi hứng thú là anh cậu ta Chu Thiếu Thần."

Hai mắt Lục Tiếu trừng đến tròn trịa, vẻ mặt không thể tưởng tượng được: "Chị, chị như vậy là trèo tường, tiểu Huy ca có biết không?"

"Cậu nhất định phải giữ bí mật, bằng không tôi liền đem chuyện mấy năm nay cậu làm thế nào để hỏi thăm tin tức của Cố Trừng Huy nói cho Đồng Hiểu, đều nói hết ra một lượt." Tô Mộc cảm thấy uy hϊếp như vậy còn chưa đủ, cuối cùng còn bổ sung thêm một câu: "Đừng nói tới Cố Trừng Huy, ngay cả anh cậu cũng sẽ không tha cho cậu đâu!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!