Chương 21: (Vô Đề)

Khi Tô Mộc và Trần Thất đi ra khỏi phòng bệnh đã không thấy bóng dáng của Cố Trừng Huy đâu, chỉ có mình Mạnh Hàn Tùng đang đứng chờ ở ngoài hành lang.

"Công ty của Trừng Huy có việc nên cậu ấy đi trước." Mạnh Hàn Tùng giải thích một câu, lại nhìn Trần Thất một lượt từ trên xuống dưới: "Được rồi, con nhím con đã biến trở về thành một con thỏ nhỏ trắng trắng mềm mềm."

Kỳ thật lời này của Mạnh Hàn Tùng cũng không thỏa đáng lắm, có thể nhìn thấy tác phong ngày thường của Mạnh thiếu hắn thì mấy lời này cũng chẳng làm ảnh hưởng đến sự phong nhã của hắn được. Nhưng Trần Thất lại là một tiểu cô nương, là con gái nhà người ta trong truyền thuyết nên khi đối diện với bộ dạng cà lơ phất phơ của Mạnh Hàn Tùng thì có chút không biết phải làm sao. Trần Thất đi theo phía sau Tô Mộc, kéo kéo cánh tay cô.

Tô Mộc ngầm hiểu ý: "Hàn Tùng ca, Trần Thất không giống mấy người phụ nữ bên cạnh anh nên đừng đem người ta dọa sợ."

"Trần Thất?" Mạnh Hàn Tùng vừa nghe Tô Mộc nói liền vui vẻ: "Tên tiếng anh của cô có phải là July không? Còn có một người chị em tốt tên là An Sinh?"

(Thất Nguyệt và An Sinh)

Lời vừa nói ra giống như dẫm phải chân đau của Trần Thất. Ngay sau đó cô liền nắm chặt tay lại bước nhanh đến trước mặt Mạnh Hàn Tùng cất cao giọng: "Trần Thất!"

Mạnh Hàn Tùng sửng sốt, bị thanh âm như hồng chung của Trần Thất làm cho rung động, lúng túng nói: "Trần Thất, Trần Thất."

Sau khi đưa Trần Thất quay trở lại trường học, lúc Tô Mộc về đến nhà đã là chín giờ tối.

Vừa mới bước vào nhà, liền có cuộc gọi từ nước ngoài đến.

Đầu dây bên kia là giọng nói của Trần Chu: "Tiểu Mộc, em đang bận sao?" Giọng nói của Trần Chu rất ôn nhu lại luôn khiêm nhường.

"Không có." Tô Mộc lắc đầu, "Niệm Niệm đâu?"

"Đã đi nhà trẻ." Trần Chu dừng một chút lại nói tiếp: "Tiểu Mộc, người em muốn tìm đã tra được, trước mắt vẫn đang ở nước ngoài nhưng một thời gian nữa sẽ trở về Vân Thành."

Tô Mộc bỗng dưng siết chặt di động, lần này cô về nước còn có một nguyên nhân nữa.

Thời điểm Trần Chu làm đại diện trong một vụ kiện kinh tế ở Mỹ, anh ấy tình cờ phát hiện ra người có liên quan đến một tổ chức của một công ty niêm yết trong nước, mà công ty này vừa khéo chính là công ty mà năm đó Tô Thiệu Hằng đã cùng chung cổ phiếu – Công ty Trường Tây. Mà theo thông tin mà đương sự của Trần Chu cung cấp thì việc năm đó Trường Tây xảy ra chuyện tựa hồ còn có ẩn tình khác.

Nhưng mọi chuyện cũng không thể thay đổi sự thật công ty phá sản là do giá cổ phiếu của giảm khiến cho Tô Thiệu Hằng lỗ sạch vốn, còn ảnh hưởng đến vợ của mình là Phương Thanh và bạn tốt Diêm Siêu. Cuối cùng, ông lựa chọn cách tự sát.

Sau khi cúp điện thoại, Tô Mộc yên lặng ngồi trên sô pha, cô không ý thức được hai tay mình vẫn luôn run rẩy. Cái chết của Tô Thiệu Hằng là nỗi sợ mà cô không thể vượt qua được trong mấy năm nay.

Tô Mộc nằm dựa trên sô pha, trong đầu lại không tự chủ được mà nghĩ đến những chuyện đó, những chuyện đã quấy nhiễu trong đầu cô thật lâu thật lâu.

Kỳ nghỉ hè năm tư đại học, Tô Mộc trở lại thành phố S. Khi đó cô đã nhận được giấy báo thi nghiên cứu sinh ở Vân Đại. Đoạn thời gian đó Tô Thiệu Hằng không bao giờ đi ra ngoài mà vẫn luôn ở nhà nấu cơm cho Tô Mộc, ông còn nói rằng: Việc gì cũng không quan trọng bằng con gái bảo bối của mình.

Hôm đó là cuối tuần, buổi tối Tô Thiệu Hằng làm một bàn đồ ăn. Vốn dĩ muốn chờ Phương Thanh tan làm về sau đó cả nhà ba người sẽ cùng nhau ăn tối vui vẻ. Nhưng mà có chuyện đột xuất xảy ra nên Phương Thanh không thể về kịp được. Tô Thiệu Hằng liền kéo Tô Mộc ngồi vào bàn ăn sau đó lấy ra một bình Mao Đài: "Tới, Tiểu Mộc, uống với ba hai chén."

"Ba, trưởng bối nhà người ta đều dạy con cái không được hút thuốc, uống rượu, sao tới ba lại làm ngược lại vậy." Lời tuy nói như vậy nhưng Tô Mộc vẫn vẫn cầm lấy bình rượu rót cho ba mình một ly đầy, sau đó lại rót cho chính cô một ly. Dù sao cô cũng phải đi học nên hiếm khi có thể bồi bên nguời ba mẹ được.

"Uống vài ly thì có làm sao. Hơn nữa ba thấy tên tiểu tử Trừng Huy kia tửu lượng cũng không tệ, sao không thấy con nói gì." Chuyện của Cố Trừng Huy và Tô Mộc, Tô Thiệu Hằng cũng đã nghe qua.

"Còn chưa có uống mà ba đã bắt đầu nói bậy." Tô Mộc đỏ mặt. Tiểu cô nương rốt cuộc còn nhỏ, da mặt cũng mỏng, nghe ba mình nhắc đến bạn trai nên vẫn là có chút ngượng ngùng.

"Được rồi, là ba nói sai." Tô Thiệu Hằng nhìn con gái của mình: "Hai đứa bọn con thật ra không có quan hệ gì cả?"

"Ba!" Tô Mộc hờn dỗi nói: "Mau ăn thôi, nếu không đồ ăn sẽ lạnh mất."

"Được, được, được, dùng bữa thôi, tất cả đều là món con thích." Tô Thiệu Hằng gắp cho Tô Mộc một đũa cá: "Cá này trước khi hấp ba đã tẩm ướp qua với gia vị, con nếm thử xem mùi vị thế nào?"

Tô Mộc vốn là một người phương Nam nên đặc biệt thích ăn cay. Cô vừa lòng gật gật đầu: "Lão Tô, tay nghề của ba thật là càng già càng tốt." Nói xong còn không quên giơ một ngón tay cái lên với ông.

"Haha, càng ngày càng không biết lớn nhỏ." Tô Thiệu Hằng cầm chén rượu lên: "Tới, uống với ba một chén."

Hai nguời ngồi trước một bàn lớn đồ ăn, ăn đến vui vẻ cô cùng, tán gẫu với nhau đủ thứ chuyện khi Tô Mộc còn nhỏ. Tô Thiệu Hằng nhìn con gái trước mắt, đảo mắt đã hai mốt năm, Tiểu Mộc của ông từ một cô bé bi bô tập nói đã trở thành một cô gái duyên dáng yêu kiều, mỹ lệ, ưu tú, thiện lương, lại có người yêu thương. Tiểu tử Cố gia đó, là người có thể phó thác cả đời.

Một đêm đó Phương Thanh cũng không có trở về. Tô Mộc cũng không biết được, thế giới của cô đã bắt đầu sụp đổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!