Thế giới này đôi khi rất rộng lớn, lớn đến nỗi chỉ cần có những người đã bỏ lỡ nhau thì có lẽ cả đời cũng sẽ không bao giờ gặp lại. Mà có đôi khi thế giới này lại rất nhỏ, nhỏ đến nỗi những người đã từng quen biết có thể gặp lại nhau trong một buổi tối mùa hè này.
Trong nhà hàng nhỏ, Tô Mộc nhìn lướt qua Lục Tiếu, cũng không nhìn thấy người vừa gọi Lục Tiếu là Liêu Chính Dương đang đứng ở cửa, chỉ một cái liếc mắt cô cũng có thể thấy được Cố Trừng Huy đang đứng đó.
Anh mặc một chiếc quần tây đen thẳng tắp, áo sơ mi trắng nhét trong quần. Thời tiết tháng tám thật sự rất nóng bức nên chiếc áo sơ mi được xắn đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay rắn chắc, khỏe khoắn.
Trước đây Cố Trừng Huy là người anh tuấn tiêu sái, phóng khoáng tự do, bây giờ gặp lại có lẽ lạnh lùng hơn trước kia. Tuy nhiên nhìn cặp lông mày đang nhíu lại và đôi môi mỏng mím chặt kia vẫn có thể nhận ra vẻ điển trai của anh.
Gặp đươc Cố Trừng Huy ở đây, Tô Mộc quả thật có chút ngoài ý muốn.
Tựa hồ cảm giác có một ánh mắt nóng rực đang nhìn mình, Cố trừng Huy cũng quay đầu lại nhìn về phía này, nhưng Tô Mộc lại theo bản năng xoay người lại, cúi đầu xuống.
Tô Mộc cong cong ngón tay, siết chặt lại nắm tay.
Liêu Chính Dương vốn là người không hay để ý, cũng không nhận thấy sự khác thường ở đây, anh ta chỉ thúc giục Lục Tiếu vài câu sau đó kéo Cố Thừa Huy đi lên lầu.
Lục Tiếu có chút ngượng ngùng, cậu ta không nghĩ tới hai người bọn họ đã năm năm không gặp nhau, vậy mà Cố Thừa Huy vừa mới xuống máy bay lại có thể gặp được Tô Mộc ở đây.
Thật là nghiệt duyên a, nghĩ đến đây, trong lòng Lục Tiếu lại thầm mắng bản thân một câu, cái gì nghiệt duyên với chả không nghiệt duyên. Trong lòng Cố Thừa Huy, Tô Mộc chính cái gai trong tim.
"Tô…Chị Tô Mộc, đã lâu không gặp." Lục Tiếu vốn là người khi đứng trước mặt mỹ nữ có thể thốt ra toàn lời ngon tiếng ngọt nhưng lúc này cũng có chút không biết nên nói gì: "Cái kia…Em còn có chút việc, ngày khác…ngày khác em làm chủ mời chị cùng Đồng Hiểu đi ăn."
Nói xong, cũng không đợi Tô Mộc trả lời đã vội xoay người bỏ chạy.
Đồng Hiểu nhìn Tô Mộc cúi đầu, vươn tay vỗ vỗ hai bàn tay đang siết chặt của bạn tốt: "Mộc Mộc, đừng niết hư bộ móng mới làm a."
---------------
Lục Tiếu chạy một mach lên tầng hai. Đẩy cửa vào phòng riêng, một bàn sáu người đều đã yên vị, tất cả đều là đại nhân vật ở Vân Thành này.
Biết Cố Trừng Huy hôm nay sẽ về đến đây nên nhóm người chơi chung ở Vân Thành quyết định tụ họp ở đây đón gió tẩy trần cho hắn. Từ thành phố S đến Vân Thành chỉ tốn khoảng hai giờ bay nhưng lần cuối cùng Cố Trừng Huy trở lại đây cũng đã là chuyện của ba năm trước.
"Trừng Huy, lần này trở lại phải ở lại lâu hơn chút. Cậu phải bù lại tất cả số rượu đã nợ chúng tôi trong vài năm qua đó nha." Người mở miệng chính là Mạnh Hàn Tùng, Mạnh gia thiếu gia, cũng là cậu ấm nổi tiếng trong giới quý tộc ở Vân Thành này.
Mạnh gia vốn là dòng dõi thư hương, nhưng Mạnh Hàn Tùng lại không thích đi theo con đường này, từ sớm đã bắt đầu đi theo con đường kinh doanh, một nửa vũ trường ở Vân Thành này đều dưới danh nghĩa của anh ta, mấy người quen biết cũng khách khí gọi anh một tiếng "Mạnh thiếu."
"Thôi nào Hàn Tùng, Trừng Huy vừa xuống máy bay đã bị kéo đến đây. Tối nay còn phải về nhà báo cáo với lão gia tử nhà hắn nữa." Trịnh Nghị cả ngày đều ở Giao huyện xử lý mấy vụ án, vừa tan làm đã vội vã thay quần áo chạy đến đây.
Nhắc đến Cố lão gia tử, Liêu Chính Dương cảm thấy tinh thần mình cũng tỉnh táo hơn.
Tuy là con cháu của Phó gia nhưng Liêu Chính Dương lại thập phần sùng bái Cố lão gia tử. Hồi nhỏ hắn thường xuyên ngâm mình ở hai nhà Thẩm, Cố khiến cho ông ngoại của mình tức giận đến nổi một bên cầm quải trượng gõ gõ, một bên trừng mắt mắng to: " Cháu trai ngoại là chó, ăn xong liền đi!"
Có lẽ là ngày thường đều ở cùng với mấy vị trưởng bối trong võ quán nên đầu óc Liêu Chính Dương có chút đơn giản.
Nghe Trịnh Dịch nhắc tới Cố lão gia tử, hắn cũng thuận miệng nói: "Trừng Huy, lần trước nghe lão đầu nhà tôi nói Cố lão gia tử lại nói chuyện của cậu với ông ấy, nói cậu là cái đồ bất hiếu, cực cực khổ khổ đem cậu nuôi lớn, cuối cùng lại đầu quân cho tư bản."
Liêu Chính Dương vừa nói xong, bầu không khí trong nháy mắt liền đình trệ.
Người khác không biết nhưng bọn họ đều chơi thân với Cố Trừng Huy nên cũng có thể hiểu được một số chuyện, ví như Cố Trừng Huy trút bỏ một thân quân phục hải quân để đi theo con đường kinh doanh.
"Lão gia tử đó là đang ghen tị", Lục Dịch Thành đeo một cái kính không gọng chậm rãi nói, phá vỡ yên lặng: "Trừng Huy bây giờ đang phụ trách những hạng mục hàng chục tỷ, tôi đoán chừng mấy năm nữa An lão gia tử sẽ thoái vị nhường cho người trẻ thôi."
Lục Dịch Thành là anh họ của Lục Tiếu, gia đình kinh doanh ở phía nam cũng khá lớn. Từ nhỏ hắn đã sống ở Vân Thành, hiện giờ cũng xem như là người mới nổi trong giới khoa học công nghệ.
Thẩm Nguyệt tuy là người thô kệch nhưng tâm tư so với Liêu Chính Dương lại có phần tinh tế hơn, hắn cũng phụ họa theo Lục Dịch Thành: "Thôi được rồi, chúng ta đến cạn trước một chén, hoan nghênh Cố tiểu thiếu gia quay về nào."
Liêu Chính Dương cũng gật gật đầu, măc kệ bọn họ xoắn xuýt nói chuyện, vỗ vỗ bả vai Cố Trừng Huy: "Tới, Trừng Huy, mặc kệ như thế nào, cậu cũng đã trở lại, tôi uống với cậu một ly."
Vốn là tiêu điểm của buổi tiệc , Cố trừng Huy vẫn cười cười không nói gì. Lục Tiếu ngồi bên cạnh thì lại cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than, cậu ta cũng không biết vừa rồi Cố Trừng Huy có nhìn thấy Tô Mộc không nữa…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!