Chương 19: (Vô Đề)

Tô Mộc vừa mới bước vào phòng làm việc đã thấy Sở Nhiên nổi giận đùng đùng đi ra, khuôn mặt giận dữ, thậm chí cũng không nói tiếng chào hỏi với cô.

Tô Mộc quay đầu lại, nhìn xuyên qua cửa kính liền thấy cô gái một thân Punk style* đang điên cuồng ấn thang máy, cô quay đầu nhìn về phía Tưởng Vân Chu nhíu mày.

(Punk style: được hiểu là một sự nổi loạn trong cách ăn mặc)

Tưởng Vân Chu bưng ly cà phê đứng ở một bên nhìn Tô Mộc bất đắc dĩ cười cười: "Cô tới vừa lúc, cô nãi nãi này hôm nay còn có việc trong tay nhưng lúc này lại bỏ gánh không làm."

Tô Mộc nhướng mày: "Anh đối với cô ấy khá quen."

Tuy nói như vậy nhưng việc do Sở Nhiên bỏ dỡ Tô Mộc không nói hai lời liền tiếp nhận. Việc hôm nay là chụp ảnh cưới cho một cặp đôi, địa điểm là Vinh Viên nằm ở ngoại thành Vân Thành.

Thời gian hẹn là hai giờ chiều, khi Tô Mộc lái xe đến nơi, cô dâu vẫn còn đang trang điểm.

Vinh Viên là một hội sở phỏng theo phong cách cổ xưa, gạch đen tường trắng, mái cong kiều giác, đậm chất phong tình của Giang Nam, mà nổi tiếng nhất ở đây là một biển hoa tường vi. Mấy năm nay ở đây dường như làm ăn không tốt lắm nên ông chủ đã bắt đầu hợp tác với các studio chụp ảnh, cho thuê sân quay chụp. Đối với mục đích kinh doanh ban đầu thì chỉ giữ diện tích một phần ở phía sau khu vườn, và một lối đi đặc biệt để đảm bảo riêng tư cho khách nhân.

Tháng này cũng không có nhiều người đến đây để chụp ảnh cưới, nguyên nhân rất đơ giản: thời tiết quá nóng. Ánh mặt trời chiều rọi xuống màu xanh lục của lá cây ướŧ áŧ, màu hồng nhạt của hoa tường vi phủ khắp nơi đây, cơ hồ muốn phủ kín hơn nữa cái Vinh Viên.

Ống kính đã được chuẩn bị xong, tù phía xa một người phụ nữ diễm lệ đi tới, dáng người thướt tha, trên người mặc một chiếc váy màu đỏ dường như muốn hòa quyện với biển hoa tường vi rực rỡ sau lưng.

Tô Mộc buông máy ảnh, đối với người phụ nữ đột nhiên lọt vào ống kính này cô cảm thấy không vui chút nào.

"Tô tiểu thư, không ngờ chúng ta nhanh như vậy đã gặp lại." Lý Hi Nguyệt nhìn Tô Mộc đang đứng trước mặt, cười đến ý vị không rõ. Cô ta nhớ rõ hôm đó Cố Trừng Huy đã mang người phụ nữ này đi trước mặt mọi người trong phòng. Lý Hi Nguyệt đánh giá Tô Mộc: "Như thế nào? Hôm nay nóng như vậy, Cố tổng vậy mà vẫn không tiếc cho cô ra ngoài làm việc."

Tô Mộc đang muốn mở miệng, sau lưng lại truyền đến một giọng nữ ngọt ngào: "Chị họ, sao giờ chị mới đến?" Cô dâu khoác trên mình một bộ váy cưới dài, chạy chậm lại đây: "Em đang muốn hỏi chị xem hai sợi dây chuyền này, cái nào đẹp hơn."

"Tư Lộ, đây là nhϊếp ảnh gia của em?" Lý Hi Nguyệt hỏi.

"Đúng vậy, là một người bạn giới thiệu cho em, cô ấy nói studio của bọn họ chụp ảnh không tồi." Cô dâu lại thân mật kéo tay Lý Hi Nguyệt: "Chị họ, ánh mắt chị tốt, chị góp ý cho em đi."

Lý Hi Nguyệt nhìn về phía Tô Mộc câu môi cười, sau đó đi theo cô dâu.

Tô Mộc cũng không giận không bực, lại cầm máy ảnh lên, trong lòng thầm suy đoán, người phụ nữ này tám phần là muốn làm chuyện xấu.

Quả nhiên trực giác của phụ nữ luôn đúng.

Hai mươi phút sau, cô dâu đã chuẩn bị xong liền đi ra nói cho Tô Mộc biết đột nhiên muốn thay đổi chủ ý, cô ấy thấy biển hoa tường vi khá đẹp nên không muốn chụp nội cảnh nữa mà muốn chụp ngoại cảnh.

"Lưu tiểu thư, nếu tôi nhớ không lầm, cô nói kiểu album này đã chụp rồi." Tô Mộc hảo ý nhắc nhở.

"Tôi mặc kệ, nếu tôi đã chi tiền tìm mấy người chụp thì tôi chính là người định đoạt." Cô dâu cao ngạo nâng cằm, vừa rồi chị họ cô ta nói sợi dây chuyền kim cương này phải ở dưới ánh mặt trời mới có thể đẹp nhất, mặc dù lúc này ánh nắng khá gắt nhưng ảnh cưới cả đời chỉ có một lần nên cô ta cũng không hối hận: "Tôi chính là muốn chụp cái này, tôi thích, tôi vui."

Tô Mộc khẽ cười một tiếng, ngài chi tiền ngài là chủ. Sau đó gật đầu nói: "Được."

Buổi chiều lúc hai rưỡi thật sự là nóng như phơi người.

Lý Hi Nguyệt vốn dĩ muốn ngồi điều hòa trong phòng chờ bọn họ nhưng Lưu Tư Lộ lại không chịu, một hai phải lôi kéo cô ta đi tham mưu cho chính mình. Khuôn mặt Lý Hi Nguyệt đen lại, mấy lời vừa nãy của cô ta vốn dĩ là lừa Lưu Lộ Tư để thông qua đó chỉnh Tô Mộc, bây giờ đành phải căng da đầu đi theo.

Lúc này, Lý Hi Nguyệt cầm ô đứng dưới ánh mặt trời chói chang, cô ta có khi nào phải đứng chịu tội như thế này, cảm giác một chút cũng không chịu nổi. Một biển hoa tường vi lớn nhưng một chỗ để che nắng cũng không có.

Thừa dịp cô dâu đi chỉnh lại lớp trang điểm, Tô Mộc cầm chai nước lên uống, nhìn một bên cô dâu mặc váy cưới dày nặng, nóng đến nỗi khuôn mặt đỏ bừng, chú rể còn thảm hơn, dưới thời tiết 30 độ C mà bên trong phải mặc áo sơ mi, bên ngoài lại khoác tây trang, vẻ mặt đau khổ đứng ở bên cạnh nhíu mày nhếch miệng cắm eo, cảm giác giống như một con Alaska được nuôi ở vùng cận nhiệt đới.

Cô dâu bên này đã trang điểm xong, Tô Mộc vặn chặt chai nước, cầm máy ảnh lên: "Lùi sang bên này một chút, đúng, chính là vị trí đó." Tô Mộc hướng dẫn đôi cô dâu chú rể, cong chân cong lưng: "Hơi hơi cúi đầu, cằm thu một chút."

bên kia của Vinh Viên cũng đang tiếp đón một đám người.

"Này, trời nóng như vậy, đại thiếu gia như cậu đứng ở ngoài này làm gì." Mạnh Hàn Tùng cà lơ phất phơ đi ra, trong miệng ngậm một điếu thuốc là, đặt tay lên vai người trước mặt. Trên hành lang tầng hai, Cố Trừng Huy chống đôi tay trên lan can nhìn một màn cách đó không xa.

Mạnh Hàn Tùng tò mò nhìn theo ánh mắt của Cố Trừng Huy, là bóng dáng của một người phụ nữ, áo thun trắng cùng quần jean. Vì buổi chiều phải đến đây chụp ảnh nên giữa trưa Tô Mộc đã quay về nhà thay đồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!