Chương 18: (Vô Đề)

"Cố Trừng Huy, anh muốn uống gì không?" Tô Mộc mở tủ lạnh ra: "Có coca, nước chanh, sữa bò, soda,.."

"Nước soda đi." Cố Trừng Huy ngồi trên sô pha, nhìn quanh bốn phía, căn hộ của Tô Mộc cũng không quá lớn, tầm năm mươi mét vuông, có một phòng khách và một phòng ngủ, nhìn qua khá sạch sẽ. Cảm giác dưới mông có cái gì đó mềm mại, anh duỗi tay ra lấy. Màu da, hình bán nguyệt, chất liệu silicon…

Cố Trừng Huy nhíu mày.

Tô Mộc nhìn thấy đồ vật trên tay Cố Trừng Huy, lấy vận tốc trăm mét chạy vụt tới, một phen đoạt lấy đồ vật trong tay Cố Trừng Huy giấu sau lưng. Sau đó lại lộp cộp chạy vào phòng ngủ.

Cố Trừng Huy nhịn không được mà bật cười, còn không phải là miếng dán ngực sao, làm gì mà khẩn trương như vậy.

Thời điểm Tô Mộc từ phòng ngủ đi ra, nhìn thấy người đàn ông ngồi trên ghế sô pha khóe môi đang ẩn ẩn ý cười, đây là lần đầu tiên anh cho cô một sắc mặt tốt khi gặp lại.

Tô Mộc hoài nghi: Còn không phải là miếng dán ngực sao, liền cao hứng như vậy? Đàn ông quả nhiên đều là động vật suy nghĩ bằng nửa th. ân d. ưới.

Nhìn thấy người phụ nữ đang ngoan ngoãn đứng ở cửa phòng ngủ, Cố Trừng Huy nhìn về phía cô: "Tô tiểu thư, tối nay cô tính toán để tôi ngủ ở đâu?"

Khuôn mặt Tô Mộc nháy mắt đỏ bừng lên.

Lúc này lại biết thẹn thùng? Cố Trừng Huy cảm thấy từ sau khi về nước người phụ nữ này lúc nào cũng trêu chọc anh, bây giờ có phải anh cũng nên đáp trả một chút.

n, xác thực rất thú vị.

Chỉ có một phòng ngủ. Nếu như ngủ giường không biết Cố Trừng Huy có nghĩ là cô trêu chọc anh hay không? Ngủ sô pha, Tô Mộc nhìn cái sô pha 1m2 của nhà mình, lại nhìn thân hình ước chừng hơn một mét tám của anh, như vậy có phải hay không quá ủy khuất cho anh?

Trong lúc Tô Mộc còn đang do dự, Cố Trừng Huy đã gối đầu lên cánh tay, đôi chân dài co lại nằm trên sô pha. Anh nhắm mắt lại: "Sáng mai tôi còn có cuộc họp, tắt đèn, đi ngủ."

Ánh sáng của phòng khách tối sầm xuống, Tô Mộc rón ra rón rén vào phòng ngủ thay áo ngủ. Lại rón ra rón rén chạy vào nhà vệ sinh, trong ngực ôm một đống chai lọ, nhẹ nhàng đặt lên kệ, ngồi xổm trên mặt đất tháo trang sức. Đợi đến khi cô tắm rửa xong đi ra từ phòng ngủ, trong phòng khách đã truyền đến tiếng hít thở đều đều của Cố Trừng Huy, xem ra anh đã ngủ rồi.

Tô Mộc đi chân trần đến bên cạnh anh. Tư thế ngủ của Cố Trừng Huy rất tốt, anh không ngáy ngủ, cũng không đá chăn. Tô Mộc phát hiện, anh đã trắng hơn rất nhiều so với lần cuối cùng cô gặp anh, rốt cuộc cũng không bị dãi nắng dầm mưa trên biển quanh năm suốt tháng nữa nên trắng hơn là điều đương nhiên.

Trong lúc ngủ khuôn mặt của anh cũng bớt đi vẻ lạnh lùng, ngũ quan tuấn tú, mơ hồ có thể thấy được hình bóng ngày xưa.

Tô Mộc lại quay trở lại phòng ngủ, lấy ra một chiếc chăn. Bây giờ thời tiết ban đêm đã có chút lạnh, nếu như để Cố Trừng Huy ngủ cả đêm như vậy thì nhất định anh sẽ bị cảm mạo.

Thời điểm Cố Trừng Huy tỉnh dậy đã là nửa đêm. Nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ, anh thấy trên người mình được đắp một chiếc chăn màu hồng nhạt, phía trên có in hình Hello kitty cực lớn, trên chăn vẫn còn mang theo mùi hương của nước giặt quần áo, giống với mùi hương trên người Tô Mộc.

Lúc này anh cảm thấy trong lòng có chút bực bội không rõ lý do.

Đứng dậy đi vào phòng bếp mở tủ lạnh, lấy ra một chai soda, chất lỏng lạnh lẽo theo yết hầu chảy vào lục phủ ngũ tạng, lúc này mới đè ép được một chút nóng bức hồi nãy.

"Không cần!" Trong phòng ngủ đột nhiên truyền ra tiếng hô của Tô Mộc, Cố Trừng Huy vội chạy vọt vào, trên tay còn không quên cầm theo một cái ghế dựa ở bàn ăn.

Tô Mộc ánh mắt vô hồn ngồi ở trên giường, khuôn mặt chảy đầy mồ hôi, tóc mai dán chặt vào gương mặt. Nhìn thấy người đàn ông đang đứng ở cửa, cô khẽ nhíu mày tựa hồ có chút hoang mang không biết vì sao Cố Trừng Huy lại đột nhiên xuất hiện ở đây.

"Em nhìn thấy ba em…Ông từ trên lầu cao nhảy xuống…Cả người đều là máu…" m thanh và ánh mắt của Tô Mộc lúc này đều vô hồn, tại thời điểm yên tĩnh này từng câu từng chữ như khắc sâu vào trong lòng Cố Trừng Huy.

Anh khoác vai Tô Mộc, đêm thân thể mảnh khảnh của cô ôm vào lòng, lúc này anh mới phát hiện Tô Mộc bây giờ thật gầy: "Đừng sợ, đây chỉ là một giấc mơ thôi. Hiện tại, tất cả đều đã qua…Không cần sợ hãi."

Tô Mộc nhéo lấy cánh tay anh, gắt gao mà nhéo, móng tay cơ hồ cắm sâu vào da thịt Cố Trừng Huy. Nhưng lúc này anh cũng không cảm nhận được bất kỳ đau đớn nào, anh phát hiện vốn từ của mình rất nghèo nàn, đến nỗi bây giờ không biết nên an ủi người trong l*иg ngực như thế nào được.

Một lúc sau, Tô Mộc cứ như vậy dựa trong l*иg ngực Cố Trừng Huy nặng nề ngủ thϊếp đi. Anh nhẹ nhàng đặt đầu cô lên trên gối, muốn từ phía sau đầu Tô Mộc rút cánh tay của mình ra nhưng cô lại xê dịch về phía anh, giống như tìm thấy được một cỗ ấm áp nào đó, cô ôm lấy eo anh, lại tiếp tục dịch chuyển về phía trước, giống thực vừa lòng với vị trí này nên nằm yên không nhúc nhích nữa.

Nhưng mà, chình bản thân Cố Trừng Huy cũng không biết, ở thời điểm này, trái tim lạnh lẽo của anh rốt cuộc cũng có một góc sụp đổ.

Khi những tia nắng đầu tiên chiếu qua tấm rèm cửa màu xanh lam len lỏi vào phòng cũng là lúc Tô Mộc tỉnh dậy.

Đập vào mắt là một mảnh vải trắng như tuyết, chất liệu vô cùng tốt, trơn nhẵn mềm mại, vừa nhìn là biết giá trị xa xỉ. Cánh tay của Tô Mộc theo tấm vải đi xuống, liền chạm được một thứ gì đó giống như da người, đại não Tô Mộc cấp tốc xoay chuyển. Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì?

Tô Mộc không có uống rượu nên tự nhiên trí nhớ cũng không có bị mất đi. Cô tinh tường nhớ rõ hôm qua Cố Trừng Huy bị cô giữ lại, nhưng anh không phải là đang ở phòng khách sao, vì cái gì hiện tại lại ở trên giường cô? Xuất hiện ở trên giường cô còn chưa tính nhưng vì cái gì bây giờ cô lại đang ôm Cố Trừng Huy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!