Chương 17: (Vô Đề)

Ngô Xa cũng là dạng người từ nhỏ ngậm thìa vàng mà lớn lên, từ trước đến nay cuộc sống đều là thuận buồm xuôi gió, chưa bao giờ trước mặt người khác bị một người phụ nữ ném hết mặt mũi như vậy. Anh ta vốn chuẩn bị động thủ nhưng cánh tay chưa kịp rơi xuống đã "Ai da" hét thảm một tiếng, cánh tay trật khớp.

Cố Trừng Huy đứng ở một bên lạnh mặt nói: "Gọi ông chủ của anh tới đây."

Lời này là nói với bartender đang đứng một bên.

Đồng Hiểu không thấy Tô Mộc ở đâu bèn đi tìm, kết quả liền thấy được một màn Cố Trừng Huy đánh Ngô Xa. Còn người phụ nữ khởi xướng lại đứng ở một bên cười đến đắc ý.

Cô nàng vội vàng chạy tới: "Mộc Mộc, cậu không sao chứ?"

Tô Mộc lắc đầu, mà An Lạc lúc này đang đứng một bên nhìn Tô Mộc, trong ánh mắt đều là một vẻ mê muội không thể che giấu.

Một lát sau, ông chủ của quán bar tới.

Mặc dù đang ở bên ôn hương nhuyễn ngọc nhưng Mạnh Hàn Tùng vẫn cảm thấy vô cùng nhàm chán, sau đó nghe nói dưới lầu có người làm loạn. Mạnh công tử vừa nghe thì tinh thần lập tức tỉnh táo, hùng hổ đi xuống dưới. Chờ nhìn thấy người đang làm loạn kia lập tức liền vui vẻ.

Mấy năm nay anh ta không thấy Cố Trừng Huy động thủ đánh người nên lúc này giọng điệu có chút ỏng ẹo: "Mình còn tưởng là người nào, hóa gia là Cố thiếu đại giá quang lâm."

Tô Mộc vừa nghe cái giọng điệu này lập tức liền cười ra tiếng.

Mạnh Hàn Tùng mất tự nhiên nuốt nuốt nước miếng, nghĩ nghĩ có thể là do hắn diễn đến quá mức đi.

Ngô Xa không quen biết Cố Trừng Huy nhưng lại biết Mạnh Hàn Tùng. Lúc này nghe thấy Mạnh Hàn Tùng xưng hô với người đàn ông trước mặt, trong lòng có chút bất an nhưng anh ta cũng vẫn chưa biết rõ thân phận của đối phương.

"Giúp lão tử xử lý sạch sẽ." Cố Trừng Huy thấy Mạnh Hàn Tùng tới, cũng không muốn tiếp tục dây dưa ở đây nữa. Người đàn ông đi trước vài bước, phát hiện không có ai đi theo liền quay đầu nói: "Còn không đi?!"

An Lạc thấy Cố Trừng Huy banh mặt, không nói hai lời liền đi theo. Cố Trừng Huy thấy Tô Mộc còn chưa đi liền nhìn về phía Tô Mộc lạnh lùng nói: "Cô cũng đi theo!"

Tô Mộc tự nhiên là người biết nghe lời, vui tươi hớn hở đi theo, Đồng Hiểu không yên tâm nên cũng đi theo ra ngoài. Mạnh Hàn Tùng nhìn một người hai người đều lần lượt rời đi nên lạnh nhạt vẫy vẫy tay: "Tan, tan."

"Mạnh thiếu!" Người gọi là Ngô Xa.

Mạnh Hàn Tùng biết anh ta muốn hỏi cái gì, hắn cùng Ngô Xa kỳ thật cũng không tính là có giao tình nhưng lúc này tâm tình Mạnh Hàn Tùng tựa hồ không tồi, vì thế hảo tâm nhắc nhở: "Người anh em, Thành Tây Cố gia, về sau gặp mặt, nhớ đi đường vòng."

(Thành Tây Cố gia: Ý chỉ thân phận của Cố Trừng Huy là người Cố gia ở phía tây Vân Thành)

Mạnh Hàn Tùng mới nói địa điểm thôi, Ngô Xa đã hiểu đến vô cùng rõ ràng. Hẻm Trí Xa ở thành tây đều là quý nhân, anh ta đắc tội không nỗi.

Từ "Môi" đi ra, Đồng Hiểu kéo kéo Tô Mộc nhướng mày, ý tứ thật rõ ràng: Hai người xảy ra chuyện gì?

"Cậu không quay lại?" Tô Mộc hỏi Đồng Hiểu: "Triệu Hoài đang còn chờ đấy?"

Đồng Hiểu trợn mắt liếc một cái: "Mình là loại người trọng sắc khinh bạn sao?" Đồng Hiểu nói cô đã gọi điện cho Triệu Hoài nói qua. Nhưng Tô Mộc có thể nhìn thấy rõ ràng mấy chữ đang viết trên mặt cô nàng này: có bát quái, mình muốn xem kịch.

Lúc lên xe, Tô Mộc ngồi ở ghế phụ, An Lạc và Đồng Hiểu ngồi ở phía sau.

An Lạc chúi đầu về phía trước lải nhải nói: "Chị Tô Mộc! Vừa nãy chị quá soái đi! Em biết mà, người phụ nữ mà anh em thích khẳng định không tầm thường chút nào!"

Tô Mộc đắc ý nhìn An Lạc hất hất cằm.

"Ai, chị Tô Mộc, khó trách anh ấy nhớ thương chị nhiều năm như vậy, ngay cả em cũng bị chị hút hồn!" An Lạc nói, còn không quên giơ một ngón tay cái lên tặng cho Tô Mộc: "Chị vậy mà có thể khiến cho anh ta mời rượu, còn là rượu quý nữa, kia chính là Louis XIII a."

"Ha ha, coi như cống hiến một chút cho kinh tế nước nhà đi." Tô Mộc cười nói, lại thoáng nhìn qua bàn tay cầm lái của Cố Trừng Huy, cô có thể thấy rõ ràng gân tay của anh đều đang nổi lên, tiểu nha đầu này nhiều lần lặp đi lặp lại, dẫm lên bãi mìn của Cố Trừng Huy, vậy mà vẫn còn hồn nhiên không biết a.

Căn cứ cách mạng vừa mới thành lập, cần phải thiết lập một tình bạn cách mạng hữu nghị, Tô Mộc lời nói thấm thía: "An Lạc, về sau tìm đàn ông nhất định phải cảnh giác cao độ, người giống như Ngô Xa vừa nhìn liền biết không phải thứ gì tốt. Đối phó với loại tra nam này…" Tô Mộc làm một động tác xoa xoa: "Phải giải quyết từ gốc rễ, trực tiếp đánh rớt cái gốc rễ của hắn!"

Càng nói càng không giống tiếng người.

"Năm nay nó mới mười bảy, cô lại đi dạy nó tìm đàn ông." Cố Trừng Huy ngồi bên cạnh lạnh lùng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!