Chương 16: (Vô Đề)

Kể từ hôm gặp nhau ở nhà hàng lần trước, đã mấy ngày rồi Tô Mộc vẫn chưa gặp qua Cố Trừng Huy lần nào.

Tô Mộc thực sự lo lắng, cô cùng Cố Trừng Huy gặp lại, thật vất vả mới tạo được một chút lửa, nếu bây giờ không cho thêm một chút củi nửa thì sợ chút lửa này liền tắt mất. Cô đã đến tầng 15 khu nhà A của cao ốc Hoàn Vũ mấy lần, nhưng Ada ở quầy lễ tân nói rằng gần đây Cố Trừng Huy đi công tác, có thể phải rất lâu mới quay lại Vân Thành được.

Vì thế Tô Mộc cứ yên tĩnh mà sống mấy ngày này. Hoặc là ra ngoài sưu tầm các cảnh quay, hoặc là ở phòng làm việc giúp Lão Viên chỉnh sửa ảnh, hoặc đi theo Tưởng Vân Chu và mấy người khác làm việc.

Bên này Đồng Hiểu đang sáng tác một tác phẩm mới nên ngày đêm cắn bút. Cuối cùng sau bao ngày xa cách hai người cũng có thể cùng nhau ăn một bữa tối. Mà trùng hợp hôm đó cũng là sinh nhật của Đồng Hiểu.

Tô Mộc cố ý chọn cho Đồng Hiểu một món quà đặc biệt, sau đó mặc bộ váy màu đỏ mà Đồng Hiểu tặng cô lần trước xuất hiện một cách xinh đẹp ở nhà hàng Pháp cao cấp.

"Như thế nào? Cậu cùng mình ăn sinh nhật, Triệu thiếu sẽ không có bất mãn gì chứ?" Tô Mộc nhấp một ngụm rượu vang đỏ.

"Gần đây anh ấy tương đối vội a." Đồng Hiểu nâng má: "Mộc Mộc, cậu nói xem, bộ váy này mình chọn cho cậu thực hợp với màu da của cậu mà."

Tô Mộc nhướng mày: "Còn có màu sắc không hợp với da mình sao?" Ngụ ý rất rõ, tiểu tỷ tỷ mình đây *thiên sinh lệ chất, quần áo khoác lên người đương nhiên là đẹp rồi.

(Thiên sinh lệ chất: vẻ đẹp tự nhiên)

"Ừ ừ, cậu là đẹp nhất, cậu là tốt nhất, cậu là tiểu tiên nữ người gặp người thích ~" Đồng Hiểu gật đầu: "Mộc Mộc, đều nói nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Hay là cậu cũng đừng theo đuổi Cố Trừng Huy nữa, hai chúng ta cùng nhau chắp vá chắp vá."

Tô Mộc ghét bỏ nhìn cô nàng: "Cậu mới phì."

Là bạn trai của Đồng Hiểu, Triệu Hoài vẫn là có chút tự giác vai trò của một người bạn trai. Biết hôm nay là sinh nhật của Đồng Hiểu nên anh ta cũng vội tranh thủ thời gian, nói là muốn cho Đồng Hiểu một cái kinh hỉ.

Cơm ăn được một nửa, Đồng Hiểu cúp điện thoại, cười tươi như hoa, ngoắc ngoắc ngón tay với Tô Mộc: "Đi, đi cùng chị đây một chuyến, chúng ta cùng đi chứng kiến một chút thời khắc quan trọng."

Vì thế, Tô Mộc cũng ngoài ý muốn gặp được Triệu Hoài, mà nơi gặp gỡ là một quán bar tên "Môi".

Thời điểm Tô Mộc và Đồng Hiểu đến mới phát hiện, cái kinh hỉ của Triệu Hoài có chút lớn. Triệu Hoài vậy mà lại bao toàn bộ quán bar, sau đó mời tất cả bạn bè của mình ở Vân Thành đến để chúc mừng sinh nhật Đồng Hiểu.

Nhân viên công tác của quán bar mang ra một cái bánh kem ba tầng, trên cùng có một cái vương miện công chúa, Triệu Hoài đứng giữa một đám người, ôm lấy bả vai Đồng Hiểu: "Thấy không, đây chính tiểu tức phụ của Triệu Hoài tôi. Sau này nếu có gặp thì mong mọi người chiếu cố cô ấy một chút."

Đây là lần đầu tiên Tô Mộc nhìn thấy biểu tình thẹn thùng như vậy trên mặt Đồng Hiểu.

"Mỹ nữ, đi một mình sao?" Một người đàn ông đứng sát bên cạnh Tô Mộc, khoảng cách gần đến nỗi dường như sắp dán lên người cô luôn.

Tô Mộc nhích sang bên cạnh, ngước mắt lên nhìn, người đàn ông này lớn lên cũng không tồi, một thân hàng hiệu trên người, lúc này anh ta đang hứng thú nhìn Tô Mộc: "Muốn cùng nhau uống một ly hay không a?"

Tô Mộc cũng không có để ý đến người đàn ông này, quay đầu nhìn về phía Đồng Hiểu.

"Tiểu mỹ nữ cũng là bạn của Triệu Hoài sao? Hình như trước nay tôi chưa thấy qua." Người đàn ông vuốt vuốt cằm, đôi mắt dán chặt lên người Tô Mộc, nữ nhân xinh đẹp như vậy nếu như đè ở dưới thân thì tư vị nhất định sẽ thật mất hồn: "Tôi là Ngô Xa, là bạn của Triệu Hoài."

Trong lòng Tô Mộc một trận chán ghét, ngay cả Triệu Hoài không liên quan nhìn cũng không thuận mắt. Cùng loại người như vậy qua lại, Triệu Hoài này khẳng định cũng không phải là thứ tốt đẹp gì!

Tô Mộc đang muốn rời đi, Ngô Xa lại đột nhiên duỗi tay bắt lấy cánh tay cô. Xúc cảm của làn da dưới tay, quả nhiên giống với vẻ đẹp bên ngoài đều tinh tế mềm mịn giống nhau, anh ta thầm nghĩ.

Tô Mộc nhíu mày: "Buông tay!"

Người đàn ông tên Ngô Xa vẫn chặt chẽ nắm lấy tay không chịu buông.

"Tôi lặp lại lần nữa, buông tay!" Lúc này giọng điệu Tô Mộc vẫn bình thản nhưng ánh mắt đã trở nên lạnh lẽo.

Tốt xấu gì cũng là người mà Triệu Hoài mới đến nên Ngô Xa cũng ngượng ngùng mà buông tay ra.

Tô Mộc cảm thấy ở chỗ này cả người đều không thoải mái, vốn định qua chỗ Đồng Hiểu nói chuyện một chút nhưng thấy cô nàng hai mắt sáng rực đang vô cùng vui vẻ bên cạnh Triệu Hoài nên cô cũng không muốn làm bóng đèn, đành phải xoay người đi vào nhà vệ sinh.

Thời điểm bước ra từ nhà vệ sinh, Tô Mộc nhìn thoáng thấy bóng dáng một người đàn ông đang ngồi ở quầy bar.

Dường như anh rất thích sơ mi trắng, hơn nữa lại cùng một nhãn hiệu. Dưới ánh đèn mờ nhạt, quần tây màu đen bao lấy đôi chân thon dài, người đàn ông ngồi ở trên chiếc ghế cao, hơi nghiêng người dựa vào quầy bar, đôi chân dài có thể chạm đến đất một cách trực tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!