Cố Trừng Huy, em để quên chìa khóa ở nhà.
Mấy chữ này như sấm trên mặt đất, làm cho mấy người đang ngồi xem náo nhiệt tỉnh cả người.
Ánh mắt tất cả đều nhìn về thân ảnh cao gầy tinh tế đang đứng ở cửa.
Một đôi mắt đặc biệt xinh đẹp, thanh triệt sáng ngời, quyến rũ mà tinh tế.
Còn có cặp chân kia nữa, tấm tắc a.
Bất quá, mấy người bọn họ có mỹ nữ nào mà chưa từng thấy qua. Vì vậy nên trong mắt bọn họ, Tô Mộc nhiều nhất cũng chỉ được xem như là một người đẹp tự nhiên mà thôi, không có gì hiếm lạ. Mà chân chính làm bọn họ hứng thú là trò hay của thái tử Kim An.
Cô gái này, đến đây là vì Cố Trừng Huy.
Trong lúc nhất thời, trên bàn ăn cả nam lẫn nữ đều là một bộ ngồi xem kịch hay.
Ánh mắt Lục Dịch Thành nồng đậm ý cười, mà Lý Hi Nguyệt lại là một bộ mặt lạnh nhạt. Trái lại, đối với đương sự đêm nay là Cố Trừng Huy mặc dù đã uống có chút nhiều nhưng lại vẫn bình tĩnh nhìn người phụ nữ đang đứng ở cửa, anh nhíu mày, không biết đang suy nghĩ gì.
Tất cả ánh mắt, có thiện ý, có địch ý, nhưng nhiều hơn là tìm tòi và đánh giá đều dừng lại trên người Tô Mộc.
Cũng may, cô không một chút lúng túng nào.
Tô Mộc nhìn một bàn cả trai lẫn gái, tất cả đều là những khuôn mặt xuất sắc, quần áo trên người cũng đều là đồ xa xỉ, chỉ cần liếc qua một chút cũng có thể hiểu rõ cái vòng tròn này.
Rất tốt. Tất cả đều đông đủ, cũng đỡ thêm phiền phức sau này cho cô.
Cố Trừng Huy ngồi bên cạnh ghế chủ vị, Tô Mộc bình tĩnh vòng qua nửa cái bàn đi đến trước mặt anh, giọng nói mang theo một chút mềm mại: "Cố Trừng Huy, em đi quá gấp nên để quên chìa khóa ở nhà." Cô lặp lại một lần nữa.
Thời điểm đẩy cửa bước vào Tô Mộc đã suy nghĩ rất nhiều lý do, cũng cân nhắc nên làm thế nào để bất động thanh sắc mà đánh lui quân địch và tuyên thệ chủ quyền. Cuối cùng cô cảm thấy, không bằng trực tiếp một chút, miễn cho có người lại làm bộ không hiểu.
Lúc này, khi nói chuyện với Cố Trừng Huy, Tô Mộc lơ đãng nhìn về phía Lý Hi Nguyệt. Người phía sau mặt mày lãnh đạm, hiển nhiên là không vui khi bị cô phá vỡ chuyện tốt của chính mình.
Tô Mộc trong lòng hừ nhẹ, muốn nhúng chàm người đàn ông của tôi thì cũng phải nhìn rõ tình thế một chút.
Rốt cuộc cũng là danh viện tiểu thư ở Vân Thành, làm sao có thể một câu liền bị bắt chẹt. Cố Trừng Huy bên này không nói gì, nhưng Lý Hi Nguyệt đã cười trước mở miệng: "Vị tiểu thư này là…"
Giọng nói có chút tùy ý, hiển nhiên cũng không đem Tô Mộc để vào mắt, trên mặt cô ta hiện rõ tươi cười trào phúng, bất quá cũng chỉ là một người phụ nữ quan hệ không rõ mà thôi.
Kỳ thật, lúc này Lý Hi Nguyệt có thể bình tĩnh như vậy là có nguyên nhân. Cô ta đã sớm nhờ người điều tra về Cố Trừng Huy, tới bây giờ vẫn không nghe qua chuyện anh có bạn gái. Hơn nữa lại nói, cho dù có thì cô ta cũng không thèm để ý.
Đàn ông a, đều là có mới nới cũ.
Đối với suy nghĩ trong lòng Lý Hi Nguyệt, Tô Mộc rất rõ ràng. Có Lý Hi Nguyệt đi trước, cô cũng đã nhìn ra được, nếu như chỉ với một câu nói của mình thì mấy người phụ nữ này làm sao có thể thấy khó mà lui được.
Mà cách tốt nhất để đánh lui kẻ địch đó là gia tăng lợi thế cho mình.
Ánh mắt Tô Mộc chỉ dừng lại trên người Lý Hi Nguyệt một chút, cô thậm chí cũng không nhìn Cố Trừng Huy mà quay đầu lại, nhìn về phía Lục Dịch Thành đang ngồi ở một bên.
Cô chớp chớp mắt, biểu tình có điểm vô tội, lại ngó mắt nhìn hai ly rượu trắng đầy tràn trên bàn, thật cẩn thận mở miệng: "Thành ca, anh không phải nói cùng mấy người bạn ra ngoài ăn cơm sao, như thế nào còn uống nhiều rượu như vậy…"
Khi nói lời này, Tô Mộc còn cố ý bày ra vẻ mặt tái nhợt, giống như một cô gái nhỏ chưa trải sự đời, khi đứng trước mấy người bọn họ thì sẽ lộ ra vẻ sợ hãi bất an.
Điều thứ hai để đánh lui quân địch: bên ta tăng thêm sức mạnh, tận dụng khả năng đánh quân địch bất ngờ.
Cô cho rằng tôi là đồ đê tiện, thật xin lỗi, tôi lúc này lại cố tình muốn giả heo ăn thịt hổ a.
Tâm tư Tô Mộc xoay chuyển, mấy người trên bàn này đều là người có đầu óc nên cũng có thể nghe ra được ẩn ý đi.
Lục Dịch Thành là ai chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!