Sang tuần mới, Tô Mộc chính thức gia nhập đoàn đội của TIME.
"Tới, tới, tới, tôi chính thức giới thiệu với mọi người đồng nghiệp mới của chúng ta." Giọng nói của Tưởng Vân Chu vang lên, mấy người đang vùi đầu làm việc đồng thời ngẩng đầu lên nhìn.
Bành Vũ Siêu là người mà Tô Mộc đã gặp qua hôm trước, là một nam thanh niên hơi béo, khi cười rộ lên trông rất thật thà, anh ta cũng là giám đốc hậu cần ở đây nên mọi người thường gọi là "Siêu tổng quản."
Tưởng Vân Chu dẫn Tô Mộc đi đến trước một cái bàn dài, ngồi trước mặt là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, trên người mặc một chiếc áo sơ mi vải lanh màu sẫm đang ngồi chỉnh ảnh.
"Tô Mộc, đây là Kiệt ca, cũng xem như là lão tiền bối ở đây, ngày thường nếu gặp vấn đề gì thì cứ lên tiếng, không cần khách khí." Nhân lúc Tưởng Vân Chu còn đang giới thiệu, Viên Kiệt lịch sự hướng Tô Mộc gật đầu mỉm cười, thập phần nho nhã.
"Đây là Trịnh Phàm, là bạn học thời đại học của tôi." Tưởng Vân Chu vỗ vai một người đàn ông có vóc dáng hơi nhỏ nhắn: "Đương nhiên, đây cũng là tiểu cục cưng của phòng làm việc này." Trịnh Phàm mang theo mắt kính, làn da rất trắng, cảm giác rất giống mấy tiểu thịt tươi đang hot hiện nay.
Trịnh Phàm cười xán lạn vươn ngón trỏ và ngón giữa đặt cạnh nhau, xem như là lời chào hỏi Tô Mộc.
Ngồi ở bàn phía sau Trịnh Phàm chính là người phụ nữ duy nhất ở studio này tên là Sở Nhiên.
Người ta đều nói người cũng như tên, Tô Mộc cảm thấy người tên là Sở Nhiên ước chừng cũng phải là một người phụ nữ Giang Nam đi ra từ tháng ba, khí chất dịu dàng, khuôn mặt động lòng người.
Mà cô gái trước mắt ăn mặc theo phong cách Punk, mái tóc ngắn màu đỏ thẫm, một bên rũ xuống che gần hết nửa mặt bên trái, một bên dài đến mép trên tai, vành tai đeo một hai ba bốn cái khuyên tai.
Nhìn thấy Tô Mộc, Sở Nhiên hào phóng cười đưa tay ra: "Sở Nhiên."
Để hoan nghênh thành viên mới, Tưởng Vân Chu đã cố ý đặt một nhà hàng khá nổi tiếng ở tầng dưới. Ban ngày mọi người đều có việc, vội vàng chào hỏi một chút sau đó ai làm việc nấy, hẹn 6 giờ rưỡi cùng nhau đến nhà hàng ăn cơm.
Hôm nay là ngày đầu tiên Tô Mộc tới đây nên cũng không có công việc cụ thể. Tưởng Vân Chu chỉ giới thiệu qua một số nội dung công việc thường ngày của studio, ngoài việc tham gia các hoạt động hội nghị thường kỳ, bọn họ thỉnh thoảng cũng chụp một ít ảnh cưới nhưng rất ít, chủ yếu vẫn là chụp hình và quay phim ngắn.
"Tôi thấy trên sơ yếu lý lịch có viết, khi ở Mỹ cô cũng đã từng chụp ảnh tài liệu*?" Hôm nay Tưởng Vân Chu không có công việc gì bên ngoài nên đến văn phòng ngồi.
(Chụp ảnh tài liệu: Là chụp những bức ảnh ghi lại thực tế của cuộc sống)
"Tôi chỉ vẽ chân dung." Tô Mộc loay hoay với mấy đồ vật trên bàn, dù sao mấy cái này cũng sẽ là một phần trong công việc của cô. Đối với Tô Mộc, đây là một trải nghiệm thập phần mới mẻ. Còn về cuộc sống khi còn ở Mỹ, cô cũng không muốn chia sẻ với người khác.
Tưởng Vân Chu cảm nhận được sự thờ ơ trong giọng điệu của cô nên chỉ thản nhiên cười, không hỏi thêm gì nữa.
Buổi chiều vẫn không có việc gì làm, Tô Mộc ngồi xem tạp chí trong phòng làm việc. Cô phát hiện mặc dù studio này bề ngoài có vẻ khiêm tốn nhưng thực ra cũng không hề đơn giản, cũng đã có mấy bộ phim điện ảnh và phim ngắn khá nổi tiếng.
Chim sẻ tuy nhỏ, nhưng nội tạng đầy đủ.
Tô Mộc vuốt một tấm ảnh chụp trên tạp chí, đó là một tấm ảnh chụp ở Paris, Pháp.
Bức ảnh chụp Paris vào buổi tối, dòng người đông đúc, một chàng trai người Pháp đang gắt gao ôm chặt một cô gái trong lòng, cô gái quay đầu lại, trên mặt đều là biểu cảm bi thương, nước mắt chảy dài. Xung quanh có rất nhiều cảnh sát và thi thể.
Góc dưới bên phải bức ảnh có ghi chú tên người chụp: Irene Mu.
Đó là bức ảnh chụp một vụ nổ súng vào năm 2015, có hơn một trăm người thiệt mạng. Thời điểm đó, nước Pháp rơi vào tình trạng khẩn cấp, cả thành phố đều trở nên khẩn trương.
Mà lúc ấy, Tô Mộc cũng đang ở Paris.
Đó là năm thứ ba khi Tô Mộc đến Mỹ, cũng là lần đầu tiên cô rời khỏi New York. Lúc đó Tô Mộc đã nghĩ muốn đi đến nơi khác xem qua một chút nhưng vợ chồng Trần thúc phản đối quyết liệt, cũng may có Trần Chu vẫn luôn thuyết phục hai người bọn họ đồng ý cho Tô Mộc đến Pháp.
Thời điểm tiếng nổ mạnh vang lên, Tô Mộc đang ở trong một phòng hòa nhạc gần sân vận động nước Pháp, cô nghe tiếng thấy tiếng thét chói tai vang lên hết đợt này đến đợt khác, cảnh tượng nhìn thấy chính là ánh lửa tận trời và máu chảy thành sông…
"Cô cũng thích bức ảnh này?" Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói của Tưởng Vân Chu.
Tô Mộc sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt đang cầm một tách cà phê, cười cười nhìn cô: "Trong cuốn tạp chí này, tôi cũng thích bức này nhất, Irene Mu, là một nhϊếp ảnh gia rất có linh khí."
Nghe được đánh giá của Tưởng Vân Chu, Tô Mộc nghiêng đầu: "Anh còn biết các tác phẩm khác của cô ấy sao?"
"Xem qua một ít, tôi cảm thấy những tác phẩm của Irene Mu không đơn thuần chỉ là một bức ảnh, dường như phía sau mỗi bức ảnh đều có một câu chuyện riêng." Tưởng Vân Chu dừng lại một chút: "Tô Mộc, cô cũng đã từng chụp ảnh ở Mỹ, cô có biết Irene Mu không? Tôi nghe nói cô ấy là một nhϊếp ảnh gia bí ẩn người Trung Quốc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!