Trước mặt Cố Trừng Huy, Tô Mộc đã nói muốn cùng anh "tương lại còn dài."
Mà bước đầu tiên của việc này, đó là "gần quan được ban lộc."
Hai ngày trước Tô Mộc đã gửi hồ sơ xin việc cho một studio quay chụp mà phòng làm việc của studio này lại nằm ở khu C của cao ốc Hoàn Vũ.
Kỳ thật, sau khi về nước không lâu, Tô Mộc đã muốn tìm một công việc ổn định ở Vân Thành.
Cô thích Vân Thành, hơn nữa lại vô cùng quen thuộc với nơi này.
Ngày hôm qua, bên phía studio đã gọi tới, báo mười giờ sáng nay đến phỏng vấn.
Nói là phỏng vấn nhưng kỳ thực bọn họ vẫn coi trọng tác phẩm hơn, người phụ trách sau khi xem tác phẩm của Tô Mộc thì khen không dứt miệng, sau đó phổ biến cho cô một chút công việc cụ thể.
Tô Mộc đã tìm hiểu qua nội dung công việc từ trước, chủ yếu là đảm nhận công việc chụp ảnh. Phòng làm việc không lớn, bộ máy nhân viên cũng khá đơn giản, mà thứ cô coi trọng nhất ở đây chính là vị trí địa lý.
Tô Mộc mặc một chiếc áo sơ mi phối cùng chân váy, dẫm lên giày cao gót đi ra khỏi cửa. Khi đến tòa C của cao ốc Hoàn Vũ vừa vặn đúng 9 giờ 45 phút.
Nhìn xuyên qua tấm kính bên trái có thể thấy được mấy chữ cái tiếng anh màu trắng – TIME được gắn trên một bức tường gỗ, ở góc bên trái có một hàng ký tự nhỏ "Time studio."
Tô Mộc đẩy cửa kính bước vào, bên trái là khu văn phòng, bên phải là studio.
Nghe thấy tiếng bước chân, một nam thanh niên hơi béo ngẩng đầu lên, nhìn thấy người trước mặt là một cô gái xinh đẹp với đôi chân dài, hai mắt anh ta sáng lên: "Cô chính là Tô Mộc phải không, quả nhiên không phải là lừa gạt."
Tô Mộc ngẩn người.
Cô không biết rằng trước đó mấy người trong studio này đã chia thành hai phe, phe thứ nhất cho rằng mấy lão hòa thượng bọn họ trong studio này cuối cùng cũng nghênh đón được mùa xuân, nhìn thấy đều là ánh mặt trời tươi đẹp cùng gió ấm mùa xuân. Kỳ thật, ở TIME cũng có một cô gái tên là Sở Nhiên, là một tomboy; mà phái thứ hai cho rằng cô gái trên ảnh nhìn thì xinh đẹp nhưng ai biết có phải là đẹp thật hay không.
Tất nhiên, hai phái này không bao gồm Sở Nhiên và ông chủ ở đây là Tưởng Vân Chu.
"Cô chờ một lát, Vân Chu đang đậu xe ở dưới lầu, cậu ta sẽ đi lên ngay thôi." Nam thanh niên hơi béo cười đến hiền hậu, "Cô ngồi tạm ở chỗ này trước đã, tôi đi rót cho cô ly nước."
Tô Mộc cười cười cũng không thật sự ngồi xuống mà đánh giá không gian làm việc ở đây một chút.
Những bức tường trắng ở đây đều được vẽ họa tiết hình học màu cam. Có bảy tám chiếc bàn dài bằng gỗ, mỗi chiếc đều có một cái đèn chùm lông vũ treo phía trên, trên mặt bàn đặt nhiều đồ đạc linh tinh. Trong góc là một chiếc ghế sô pha ba chỗ màu vàng nhạt, trên ghế sô pha là gối ôm màu trắng thêu con cú mèo đang híp mắt. Phía trước ghế sô pha là một chiếc bàn trà bằng ghỗ, có vài chiếc cốc sứ đang úp ngược lên bàn.
Cả phòng làm việc đều lộ ra một hương vị ấm áp cùng thoải mái làm Tô Mộc cực kỳ thích.
Nghe tiếng bước chân phía sau, Tô Mộc quay người lại, người đàn ông cao lớn mặc áo phông trắng, quần màu cà phê, trên vai đeo một chiếc máy ảnh đang đứng sau lưng cô. Anh ta cao chừng một mét tám, tóc mái trên trán có chút hỗn độn, mắt một mí, nụ cười vừa thoải mái lại trong sáng: "Xin chào, tôi là Tưởng Vân Chu."
Chậc, thanh âm cũng thật dễ nghe.
Đối với người thuộc dạng thanh khống như Tô Mộc, giọng nói của Tưởng Vân Chu quả thật khiến cho cô thực vừa lòng.
Tưởng Vân Chu đem máy ảnh sau lưng đặt lên trên bàn dài trước mặt: "Cô là Tô Mộc, tôi đã xem hình mẫu mà cô gửi đến, rất tuyệt!" Sau đó, vươn một tay ra :"Hoan nghênh gia nhập TIME."
Tô Mộc sững sờ, sau đó duỗi tay ra: "Đó là vinh hạnh của tôi."
Buổi phỏng vấn diễn ra khá thuận lợi.
Tô Mộc cũng nắm bắt được tình hình của TIME, ở đây có năm người, bốn nam một nữ, ngoại trừ Tưởng Vân Chu cùng Sở Nhiên, nam thanh niên hơi béo ban nãy tên là Bành Vũ Siêu, người lớn hơn một chút kia tên là Viên Kiệt, người còn lại là bạn cùng phòng thời đại học của Tưởng Vân Chu tên là Trịnh Phàm.
Tưởng Vân Chu là một người vui vẻ hào phóng, trên người dường như tỏa ra hương vị của ánh nắng mặt trời.
Tô Mộc cùng Tưởng Vân Chu nói chuyện một lúc thì phát hiện anh ta cũng là sinh viên của Vân Đại, hơn nữa còn lớn hơn Tô Mộc một cấp, nếu đúng ra thì Tô Mộc hẳn phải gọi một tiếng "học trưởng."
Tưởng Vân Chu."
Giữa trưa, Đồng Hiểu vừa lúc không có việc gì nên rủ Tô Mộc đi ăn cơm, nhân tiện hỏi thăm tình hình buổi phỏng vấn sáng nay, cô nàng cau mày: "Cái tên này nghe có vẻ quen quen?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!