Giữa trưa hôm sau, Tô Mộc phỏng đoán giờ tan tầm một chút mới đi đến tầng 15 của cao ốc Hoàn Vũ.
Thời điểm Tô Mộc vừa đi vào thang máy, Cố Trừng Huy cũng vừa vặn đi ra khỏi văn phòng.
Cô gái đang đi chậm rãi ở đối diện hôm nay mặc một bộ váy màu xanh nước biển, mái tóc dài xõa trên vai, nhẹ nhàng lại mềm mại, trong l*иg ngực còn ôm một chậu trầu bà. Ngày hôm qua là chậu cây màu cam, hôm nay là màu vàng nhạt.
Bậy giờ đang là thời gian nghỉ trưa để ăn cơm, nhân viên ra vào đều là người của Kim An, lối vào thang máy đều bị người vây kín lại. Những người này hầu hết đều là nhân viên được Cố Trừng Huy đưa từ thành phố S đến đây, cũng có một số là nhân viên mới được tuyển dụng.
Mặc dù ông chủ lớn chỉ đứng cách đó năm mét, nhưng tâm hồn buôn chuyện bát quái của những người này vẫn không ngừng tuôn trào và sục sôi.
Mấy nhân viên phòng kỹ thuật đứng đó nghe trộm, tò mò nhìn một nam một nữ trước mặt.
Tô Mộc dường như không quan tâm đến mấy cái ánh mắt này, cô lắc lư bước đến chỗ Cố Trừng Huy: "Ngài Cố, phiền ngài ký tên nhận chậu cây đã đặt."
F.u.c. k ~ hóa ra là giao hoa.
Không có gian tình gì a.
Tất cả giải tán đi.
Cố Trừng Huy một bộ không cảm xúc đón nhận chậu cây trong tay Tô Mộc sau đó xoay người trở lại phòng làm việc. Tô Mộc cũng làm đúng bổn phận của một nhân viên giao hàng nên không có theo vào trong.
Cô đi đến trước quầy lễ tân, hướng về phía hai cô gái lễ tân hôm trước chớp chớp mắt, nhìn hai tấm thẻ tên trước ngực bọn họ: Ada, Bella.
"Bella, nhớ đưa năm tệ cho Ada đấy." Tô Mộc cười khanh khách nói.
Giữa trưa hôm thứ ba, Tô Mộc mặc một chiếc áo phông trắng, quần yếm cao bồi lại xuất hiện ở tầng 15, trong tay vẫn ôm một chậu cây trầu bà nhưng hôm nay là chậu màu đỏ.
Thấy Tô Mộc đến, Ada hướng cô vẫn vẫy tay: "Tô tiểu thư, hôm nay lại tới đưa hoa sao?"
Đối với tiểu tiên nữ xinh đẹp này, Ada rất có hảo cảm. Vì thế, cô nàng lại nói thêm: "Sáng nay Cố tổng không có đến công ty."
Bây giờ là thời gian ăn trưa, người đến người đi vô cùng nhộn nhịp.
Tô Mộc cười gật đầu: "Khi nào Cố tổng trở về thì bảo anh ấy ký nhận."
Buổi chiều, Cố Trừng Huy đang xử lý tài liệu trên bàn làm việc, có người gõ cửa: "Vào đi."
Cố Trừng Huy ngẩng đầu, thư ký Molly ôm một chậu cây màu đỏ đi vào, vẫn là chậu cây trầu bà.
"Cố tổng, cái này được đưa đến quầy lễ tân vào buổi trưa." Molly là một thư ký thông minh, nếu là trước kia gặp phải những oanh oanh yến yến này, cô ấy tự nhiên sẽ lặng lẽ xử lý. Nhưng mấy ngày nay để ý thấy có hai chậu trầu bà đặt trên bệ cửa sổ trong phòng làm việc của Cố Trừng Huy nên chậu thứ ba này tự nhiên cũng phải mang vào.
Cố Trừng Huy nhíu mày, hướng Molly xua xua tay, ý bảo đặt sang một bên.
Molly đặt xong chậu hoa, lại điều chỉnh lại một chút, đang định rời khỏi văn phòng chợt mở miệng: "Cố tổng, hai ngày nay có vài người hỏi tôi xem anh đặt chậu cây này ở cửa tiệm nào vậy, bọn họ cũng muốn đặt mấy chậu."
"Đặt mấy chậu?" Cố Trừng Huy ngẩng đầu lên.
"Đúng vậy." Molly đẩy đẩy gọng kính đen trên sống mũi: "Bọn họ nói văn phòng mới sửa sang nên muốn đặt mấy chậu cây để thanh lọc không khí."
Kỳ thật, Molly biết, mấy người kia là cảm thấy cô gái đưa hoa rất xinh đẹp nên muốn lấy danh nghĩa là đặt chậu cây để làm quen.
Cố Trừng Huy đang dùng bút máy ký tên trên một tài liệu, bởi vì dùng sức quá mạnh mà gần như đâm thủng tờ giấy: "Hàng đặt riêng, không nhận đơn bên ngoài."
Vâng, anh là chủ, anh có quyền định đoạt.
Molly lại đỡ gọng kính đen, dẫm lên giày cao gót đi ra ngoài.
Ngày thứ tư, Cố Trừng Huy bận rộn ở bên ngoài cả ngày, buổi tối mới trở lại văn phòng, trước quầy lễ tân đã đặt một chậu cây trầu bà màu xanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!