Vân Thành vào buổi tối vô cùng nhộn nhịp.
Sau khi rời khỏi nhà hàng, Tô Mộc nhìn qua điện thoại một chút, bây giờ đã là sáu giờ rưỡi, vừa đúng giờ cao điểm. Từ đây lái xe đến cao ốc Hoàn Vũ chắc chắn sẽ bị tắc đường nên Tô Mộc quyết định đi tàu điện ngầm.
Ở lối vào của tàu điện ngầm có một cửa hàng bán hoa, Tô Mộc cố ý vào đó mua một chậu cây trầu bà. Muốn đi thì cũng phải có cái cớ chứ, đúng không?
Cao ốc Hoàn Vũ nằm ở rìa vành đai hai phía Đông, đây là khu CBD (Trung tâm kinh doanh và thương mại) nổi tiếng ở Vân Thành.
Những tòa nhà cao chọc trời rực rỡ ánh đèn, trên dòng sông phản chiếu ánh đèn chầm chậm trên những con đường, trong ánh đèn rực rỡ đó là những khuôn mặt với những cảm xúc khác nhau, đủ những hỉ nộ ái ố của chốn phồn hoa đô thị này.
---------------- Tô Mộc bước vào cao ốc Hoàn Vũ vừa đúng bảy giờ tối. Cô nhìn lên tấm biển chỉ dẫn trên vách tường: Tầng 15 – 16: công ty Kim An, sau đó xoay người đi vào nhà vệ sinh.
Buổi chiều trước khi ra ngoài Tô Mộc đã thay một bộ váy liền màu trắng dài đến mắt cá chân, bên ngoài là một lớp lụa mỏng, cả người nhìn qua đều toát ra một vẻ tiên khí.
Cô lấy từ trong túi ra một cây son môi, vỏ ngoài của thỏi son được tráng gương bóng, phía trên ký hiệu màu son #12, màu này được xem như là tổ tiên của các màu son. Tô một lớp son không đậm không nhạt lên, cánh môi hồng nhạt ngay lập tức trở nên đỏ đô, cả người vừa lộ vẻ tiên khí lại có chút quyến rũ.
Nhân viên lễ tân ở tầng mười lăm vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một tiên nữ bước ra từ thang máy, dáng người cao gầy tinh tế, váy áo phiêu phiêu, tóc dài như thác nước, đôi môi đỏ mọng, trong ngực còn ôm một chậu cây màu cam, trong chậu là một cây trầu bà màu xanh hơi hơi rũ xuống.
Cô gái A chạm vào cô gái B: "Này, này, này, mau xem, là mỹ nữ."
Cô gái B ngẩng đầu, sau đó sửng sốt: "So với người lúc chiều thì xinh đẹp hơn nhiều."
Cô gái A nhướng mày: "Sẽ không phải là lại tìm Cố tổng đi?"
Cô gái B nhíu mày: "Khó mà nói."
Cô gái A vươn một bàn tay, vỗ nhẹ mặt bàn: "Tôi cá năm tệ, cô ấy không phải là nhân viên của công ty, có khả năng đi lên tầng 16, hơn nữa là phụ nữ."
Cô gái B cong môi: "Nam thần lạnh lùng, sao có thể như vậy liền câu đi."
Cô gái A từ từ nói: "Cái này cùng yêu tinh không giống nhau a, vừa thấy đoạn số liền cao."
Thời điểm Tô Mộc đi tới, liền nghe được mấy câu mà hai cô gái nói.
Cố Trừng Huy, nam thần lạnh lùng?
Tô Mộc chợt phát hiện cách miêu tả này càng khơi dậy mong muốn xấu xa trong lòng lòng cô đó là chinh phục anh. Ngay lập tức, Tô Mộc liền nở một nụ cười thập phần thân thiện, nhẹ giọng hỏi: "Xin chào, Cố tổng có còn ở đây không?"
"Xin chào, cho hỏi cô có hẹn trước với Cố tổng không ạ?" Cô gái A lễ phép dò hỏi.
Hẹn? Nếu có hẹn thì vừa rồi cô đã đã trực tiếp đi lên rồi.
Trên thực tế, ban nãy khi ở trong thang máy Tô Mộc đã thử qua, nếu muốn lên tầng mười sáu thì nhất định phải lên đến tầng mười lăm đã.
"Vị tiểu thư này, thành thật xin lỗi, nếu ngài không có hẹn trước với Cố tổng thì không thể đi vào." Cô gái B nở một nụ cười tiêu chuẩn, lại nhân lúc Tô Mộc không nhìn thấy đắc ý xòe ra bàn tay, năm tệ đã đến tay.
Nghe hai người bọn họ nói vậy, Tô Mộc biết Cố Trừng Huy vẫn đang ở trong văn phòng . Nếu là như vậy, cô cũng không vội, Tô Mộc từ từ đi đến cửa kính sát đất ở đại sảnh, ngồi trên bệ của sổ lạnh lẽo được làm bằng đá cẩm thạch.
Ôm cây đợi thỏ.
Đến 8 giờ, cô gái A ở quầy lễ tân đi tới: "Xin hỏi, cô có muốn uống một chút nước không?"
Đúng 9 giờ, cô gái A ở quầy lễ tân tan làm, khi đi qua chỗ Tô Mộc thoáng nhìn trộm một chút.
Đúng 10 giờ, cô gái B ở quầy lễ tân đi tới: "Xin chào, bây giờ đã muộn rồi. Cô có muốn trở về trước hay không, ngày mai hẹn trước với Cố tổng sau đó lại đến đây?"
Tô Mộc đang xem tin nhắn trong điện thoại, ngẩng đầu nhìn cô gái ở quầy lễ tân cười nói: "Cố tổng thường tan làm muộn như vậy sao?"
Cô gái B cười cười không biết trả lời như thế nào: "Công việc của Cố tổng khá bận."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!