Chương 10: (Vô Đề)

Ánh sáng vụt qua, Tô Mộc quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh đang im lặng cúi đầu.

Cảm giác được ánh mắt của Tô Mộc, Cố Trừng Huy ngẩng đầu lên liền nhìn thấy đôi mắt tràn đầy ý cười của cô: "Cố Trừng Huy, nếu lát nữa anh sợ hãi thì cứ hét lớn lên, em sẽ không chê cười anh đâu."

Lời này nói ra, liền cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Cố Trừng Huy sững sờ trong giây lát nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt. Không chờ anh nói cái gì, vòng xoay siêu tốc đã bắt đầu xuất phát. Nhưng Tô Mộc có thể nhìn thấy rõ ràng, khi cô nói ra câu kia, ánh mắt của anh có chút khác thường.

Cố Trừng Huy, thì ra không phải em mới là người duy nhất nhớ tới tất cả quá khứ.

Tuy rằng vòng xoay siêu tốc chỉ là một trò chơi cho trẻ em nhưng cũng đủ kí©h thí©ɧ, đặc biệt là những khúc cua gấp, Tô Mộc cảm thấy nếu như bản thân không nắm chắc thanh chắn phía trước thì thật sự sẽ bị ném ra xa. Ngược lại Cố Y ở phía trước lại không có một chút sợ hãi, giọng nói ngọt ngào "Wow ~ Wow ~" vẫn không ngừng vang lên.

Cố Trừng Huy nhìn đôi tay cô gái vẫn đang nắm chặt thanh chắn trước mặt, trên mu bàn tay trắng nõn hiện lên những mạch máu màu xanh nhưng cô vẫn không hét lên mà vẫn mím môi thật chặt, khuôn mặt xinh đẹp còn có chút thả lỏng.

Nhưng mỗi lần đến khúc cua, cô đều sẽ theo bản năng muốn nhắm mắt lại.

Cố Trừng Huy cảm thấy cảnh tượng này khiến bản thân thích thú một cách khó hiểu.

Vẫn là bộ dáng ngốc nghếch như trước kia.

Thẳng đến lúc xuống khỏi vòng xoay khuôn mặt củaTô Mộc vẫn không có biểu tình gì.

Cố Trừng Huy có thể nhìn thấy rõ ràng bàn tay trắng nõn của cô không tự giác xoa xoa vạt áo, đây là thói quen của cô mỗi lúc khẩn trương hoặc sợ hãi.

Anh bước đến bên cạnh Tô Mộc, hiếm khi điều chỉnh giọng nói mà chỉ có hai người họ mới có thể nghe thấy được.

Anh nói: Mấy năm không gặp, còn tưởng cô đã tiến bộ không ít đâu.

Tô Mộc sửng sốt, đột nhiên ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt của Cố Trừng Huy. Ánh mắt chứa đựng ý cười mà đã lâu cô không nhìn thấy.

Cô khẳng định, chính mình không có hoa mắt.

Cho nên bộ dáng kinh hoảng thất thố vừa rồi của cô có thể khiến cho người đàn ông này cảm thấy cao hứng sao?

Đây quả thật là trắng trợn khıêυ khí©h!

Tô Mộc còn chưa kịp đáp trả, Cố Trừng Huy đã dắt Cố Y đi xa. Cố Triều Dương nhìn bộ dáng của bọn họ, bất đắc dĩ lắc đầu.

Ngươi lớn ai cũng có suy nghĩ riêng của họ nhưng Cố Y lại hứng thú tăng vọt. Cũng là vì Cố Y nên tâm tình của Tô Mộc cũng đặc biệt tốt, cũng lười cùng Cố Trừng Huy so đo.

Dường như chính bản thân Tô Mộc cũng không phát hiện, mỗi lần cô nhìn Cố Y đều sẽ bất giác mỉm cười ngọt ngào, đó là loại nụ cười xuất phát từ nội tâm, mềm mại lại tươi sáng, ngay cả giọng nói cũng trở nên ôn nhu hơn.

Tất cả đi đến chỗ trò chơi bắn súng trước mặt, Cố Y nhìn đủ loại phần thưởng rực rỡ màu sắc trước mặt, sau đó chỉ vào một con gấu màu nâu: "Muốn cái này."

Lời nói của cô bé đơn giản lại thập phần rõ ràng.

"Cái này mẹ sợ không thắng được." Cố Triều Dương sờ sờ đầu Cố Y: "Chúng ta sang chỗ khác chơi được không?"

Cố Y đứng tại chỗ, không nói lời nào, hiển nhiên là không tình nguyện chút nào.

Cố Trừng Huy đột nhiên nghĩ tới lời Tô Mộc vừa nói.

Không thể làm tiểu thọ tinh thất vọng.

Thử một lần xem.

Anh đang định tiến lên phía trước đã thấy Tô Mộc đi trước một bước, cô quay đầu lại, hướng về phía mọi người cười nói: "Gϊếŧ gà cần gì dao mổ trâu."

Nói xong, cô xoay người, điều chỉnh tư thế, nhắm chuẩn mục tiêu, bóp cò một cách lưu loát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!