Chương 1: (Vô Đề)

Thời tiết tháng tám ở Vân Thành nóng bức khó chịu.

Hôm qua, đầu mùa thu, một cuộc bình chọn của cư dân mạng đã kéo đến Blog chính thức của cục khí tượng để đánh giá về cảm giác tồn tại của họ giữa cái thời tiết này

- mùa thu ở đâu?

Sau khi được hỏi vấn đề đi vào ngõ cụt như này, cán bộ Cục khí tượng cũng nghịch ngợm, tự hào mà trả lời: Haha, mùa thu đến rồi, con hổ mùa thu còn xa nữa không? [ Vỗ tay ], [ Ăn dưa ].

Tất cả cư dân mạng: …cắt!

Bây giờ vừa đúng hai giờ chiều, dưới cái nắng gay gắt con đường nhựa nhìn từ xa giống như bị tạt nước vào.

Sau khi đi vòng quanh ba con phố, cuối cùng Tô Mộc cũng tìm được chỗ đậu xe.

Mấy năm gần đây, phố đi bộ trong thành phố đã được cải tạo lại, đường giao thông cũng đã được mở rộng hơn, nhưng vấn đề nan giải là chỗ đậu xe vẫn chưa được giải quyết.

Tô Mộc ló đầu ra nhìn ánh mặt trời chói chang bên ngoài cửa xe, sau đó lại ngồi tận hưởng thêm năm phút điều hòa trong xe nữa, rốt cục cũng lấy túi xách mở cửa xuống xe.

Cửa xe mở ra, một luồng nhiệt nóng như thiêu đốt lập tức ập đến, Tô Mộc một lần nữa khẳng định: Cái thời tiết này mà đi ra ngoài để gặp gỡ người khác, nhất định là đi gặp chân ái.

Tại một quán cà phê bên ngoài khuôn viên phía Tây của Đại học Vân Đại, Tô Mộc nhìn thấy "Chân ái" của mình hẳn đã ngồi đó chờ rất lâu rồi.

Người đàn ông khoảng ba mươi tuổi mặc một chiếc áo sơ mi sọc caro đang ngồi trên một chiếc ghế dài, dáng người anh ta có vẻ hơi mập một chút.

Ở lối vào của quán cà phê có đặt một thiết bị cảm ứng kèm giọng nói " Hoan nghênh quý khách " khi có khách bước vào quán. Giọng nói máy móc này vừa vang lên, người đàn ông trên ghế dài lập tức ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một người đẹp chân dài đang đi về phía mình.

Cô gái kia cao khoảng một mét bảy, đầu đội một chiếc mũ rộng vành, đeo kính râm bản to, đường nét khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, nước da trắng ngần. Trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng dáng suông cùng với quần jean càng làm tôn lên dáng người với đôi chân thon dài, thẳng tắp.

Nhìn thấy ánh mắt của người đàn ông, Tô Mộc chỉnh lại lông mày dưới kính râm sau đó thoải mái đi về phía anh ta, cô cởi kính râm xuống, lộ ra đôi mắt to tròn xinh đẹp: "Anh Lý Trọng Bình?"

"Là tôi là tôi". Người đàn ông vôi vàng đứng dậy, trên khuôn mặt mang theo nụ cười lễ phép: "Cô là Tô tiểu thư, mời cô ngồi. Thời tiết nóng bức còn phiền cô đến đây, vất vả cho cô quá."

Tô Mộc không tỏ ý kiến, sau đó trong lòng thầm nghĩ: Không sao, anh có thể trả tiền xăng cho tôi .

Nghĩ như vậy nhưng lời nói đến môi Tô Mộc liền lập tức sửa lại: "Anh khách sáo rồi", sau đó đặt túi xách xuống ghế ngồi: "Bắt người tiền tài, cùng người tiêu tai" (câu này đại ý là cầm tiền của người khác thì phải làm việc cho họ)

Nữ phục vụ là sinh viên của Đại học Vân Kinh vừa cầm menu đi đến đây nghe thấy lời nói của Tô Mộc liền đứng hình tại chỗ.

Này chẳng lẽ không phải là thần tiên tiểu tỷ tỷ bị bắt ép cùng chỗ với nam thanh niên dầu mỡ lớn tuổi? Vì cái gì khi mở miệng liền nói lời này…

"Cô Tô, cô muốn dùng gì". Người đàn ông nhiệt tình hỏi sau đó hướng nữ phục vụ đang đứng bất động vẫy vẫy tay.

"Cái gì cũng được." Tô Mộc vẫn chưa quen được với cái nhiệt độ 38° này nên cũng lười nói chuyện. Cô với tay lấy từ trong túi xách ra một túi giấy kraft, đặt lên bàn sau đó đẩy đến trước mặt người đàn ông: "Tất cả những thứ anh Lý muốn đều ở đây, anh có thể xem qua. Nếu không có gì sai chúng ta có thể một tay giao tiền, một tay giao hàng".

Nữ phục vụ đang đi đến một lần nữa đứng hình tại chỗ.

Này có phải là hai người cầm nhầm kịch bản rồi hay không.

Lý Trọng Bình liếc nhìn tập tài liệu trên bàn sau đó ra hiệu cho nữ phục vụ đi xuống trước.

Vừa thấy người đàn ông kia ra hiệu cho mình, nữ phục vụ liền lộp cộp chạy không thấy bóng dáng.

Thấy xung quanh không có ai, Lý Trọng Bình liền cầm túi kraft lên mở ra xem, bên trong là một xấp ảnh.

Trong xấp ảnh đều là ảnh chụp một người đàn ông và một người phụ nữ. Người phụ nữ khoảng chừng ba mươi tuổi nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ, người đàn ông thì có vẻ nhỏ tuổi hơn. Trong ảnh đều là cử chỉ thân mật của hai người họ, còn quan hệ thì…không cần nói cũng biết.

Khi Lý Trọng Bình đang lật xem từng tấm ảnh, điện thoại của Tô Mộc sáng lên, là tin nhắn của Đồng Hiểu.

Đồng Hiểu: [Mộc Mộc, đã đưa đồ chưa, mọi thứ đều ổn chứ?] Tô Mộc: [Đang kiểm tra lại.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!