Chương 50: *không Tên*

Haicha con Lưu Tuấn Nhiên và Lưu Tuấn Hạo ngồi ghế sau xe mặc cho người tài xế riêng lái xe phía trước. Lưu Tổng quay sang nhìn con trai đang ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, gió từ ngoài cửa lùa vào làm cho mái tóc hắn bay bay mập mờ trong ánh đèn bên đường. Mọi khi con trai lão đâu có thế này, vậy mà hôm nay con trai lão lại đang nghĩ về cái gì đó như vậy quả thực khiến lão vô cùng tò mò.

- Hạo Hạo, con đang nghĩ gì vậy?

Tuấn Hạo giật mình quay ra sau liền bắt gặp ánh nhìn trìu mến của người cha đáng kính. Đúng là không thể qua mặt người cha này của hắn, người quá tinh ý. Hắn nhìn thẳng đôi mắt của lão sau đó thở một hơi dài lão lề rồi quay lại vị trí ban đầu. Có nên nói hắn đang cảm trước một cô gái hay không nhỉ? Hắn đưa mắt xuống bàn tay đang bấm sáng màn hình, hình nền là một cô gái xinh xắn đang cười.

Trong vô thức hắn nhoẻn miệng cười mà không hề nhận ra người cha đáng kính của hắn đã nhìn thấy những gì hắn làm.

- Cô bé này hình như ta có nhìn thấy trong Phong Tuấn. Con có tình ý với cô bé này hả?

- Con...

Nhìn cái cách con trai bảo bối giật thót mình quay lại nhìn lão, hay khuôn mặt đang ửng đỏ của con trai khiến lão bật cười thật to vang cả xe. Khiến tài xế riêng nãy giờ nhìn qua kính chiếu hậu mà cố nín cười. Cậu chủ của lão đã trưởng thành thật rồi!

- Ha Ha! Trong lúc nói chuyện với Hạ Ngọc Phàm ta có hỏi qua về vài người trong Phong Tuấn rồi. Hắn nói cô bé này tên là Hoàng Nhi Lam, người Việt qua đây du học. Mà con yên tâm, hai đứa sẽ gặp nhau trong Phong Tuấn suốt!

Lưu Tổng đưa tay xoa đầu cậu con trai mà lão thương. Đã 20 năm rồi, cuối cùng thằng con trời đánh này cũng đổ gục trước một cô gái. Người làm cha như lão phải tìm đủ mọi cách để hợp tác cho hai đứa mới được, dù sao lão cũng vô cùng hài lòng về cô bé ngoại quốc này.

- Ý ba là?

- Nghe nói Nhi Lam cũng là người của Phong Tuấn vào bộ phận đạo diễn quay phim!

- Ba nói gì với Hạ thúc?

- Con không cần bận tâm, chỉ cần con là người của Phong Tuấn không cần qua đợt thực tập. Con hãy khẳng định bản thân mình, có gì khó khăn cứ nói ta sẽ giúp cho con! Thời đại này có tiền là có tất cả, con nên nhớ!

***

- Hả??? Cái gì!!!

Cả phòng họp trấn động trước những lời nói của Hạ Tổng đang ngồi hai tay chống cằm nhàn nhạ nhắm mắt kia. Biết ngay mà! Nói có sai đâu cơ chứ! Nhưng ông cũng có thay đổi đôi chút kịch bản nếu không người thiệt là ông chứ không ai khác!

- Lưu Tuấn Hạo trực tiếp là thành viên của công ty không thông qua đợt thực tập?

Một thầy giáo trong công ty liền hỏi lại những gì mà Hạ Tổng nói để xác thực xem có phải bản thân nghe nhầm hay không. Chắc chắn là không rồi! Đông người thế kia cơ mà sao có thể nghe nhầm được.

- Hơn nữa có vài thực tập sinh trong Phong Tuấn như vậy mà không phê duyệt, tại sao ngài lại phê duyệt cho Lưu Tuấn Hạo? Hơn nữa, tài năng thực lực của Lưu Tuấn Hạo như thế nào chúng ta còn chưa biết. Liệu như vậy có phải quá bất công hay không?

Hạ Mĩ Kỳ đứng bật dậy nhìn người cha đáng kính kia. Vừa đi mua sắm về liền bị triệu tập tại phòng họp rồi lại nghe cái tin này có bảo cô bực mình hay không cơ chứ? Bao nhiêu thực tập trong công ty đều bị cha cô kìm hãm ước mơ không để họ thực hiện ước mơ đã không nói, nhưng nay lại cho một tên không biết đầu đuôi thế nào một phát thăng chức luôn vậy. Cô thật thất vọng về người cha này!

Lưu Chí Hoành, La Đình Tín, Hoàng Nhất Lân hay còn các thực tập khác bấy lâu nay đã được cha cô phê duyệt đâu cơ chứ! Chưa kể Lưu Chí Hoành có rất nhiều lời mời tham gia quay phim đều bị cha cô một mực từ chối. Nói sâu hơn, Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên tận hai năm ba năm sau mới chính thức là người trong công ty, Thiên Tỉ lại bị cha cô phân biệt đối xử.

Hạ Tổng quả thực không biết nói cho con gái ông hiểu như thế nào. Không lẽ nói rằng cha cô là kẻ tham tiền? Nói rằng cha cô bất tài vô dụng tới vậy hay sao? Ông biết con gái ông nghĩ gì, mọi người trong công ti nghĩ cái gì ông hiểu cả. Ông quay sang nhìn bộ ba thực tập suốt bảy năm nay mà vẫn chưa được ông phê duyệt kia. Họ vẫn vậy, vẫn không hề một lần kêu ca cho dù ông nhẫn tâm cướp đi cơ hội cho họ trải nghiệm hay thử mình. Ông lại quay ra nhìn sang TFBOYS kia đặc biệt là Thiên Tỉ.

Ba đứa trẻ thiện lương chưa từng trách móc ông hay bất kỳ ai trong Phong Tuấn mà ông lại làm những chuyện tệ hại như vậy.

- Nhưng ta hết cách rồi, mọi người hãy hiểu cho ta! Buổi họp hôm nay là kết thúc!

Hạ Tổng chống hai tay xuống bàn đứng dậy nói xong liền bỏ đi mặc cho sự gọi với của mọi người. Mọi người quay sang nhìn nhau rồi cũng đành bất lực. Họ có than vãn thì giúp được điều gì đâu cơ chứ!

***

Sau khi Phong Tuấn tung tin lên weibo, cư dân mạng bắt đầu dạy sóng khi biết tin trong công ty có thành viên mới lại còn lớn hơn người mà họ luôn gọi là Đại Ca một tuổi. Các Tứ Diệp Thảo trên thế giới cũng tranh luận đề tài này vô cùng sôi nổi. Với các trang mạng xã hội mà tin tức lan truyền nhanh chóng mặt, có người đăng tin thật, có kẻ đăng tin giả.

Với các thành phần trong Tứ Diệp Thảo bắt đầu không yên ổn, có người đi có người ở không ai quản được chỉ là chưa đến tai đến mắt thần tượng của họ.

***

Bầu trời hôm nay khá mát mẻ không hề nóng gắt. Bước chân trên con đường nhựa, Thiên Lam vừa đi vừa ngắm nghía xung quanh một phần vô tư, mười phần cảnh giác. Sáng nay, trong lúc y tá tới kiểm tra sức khoẻ cho nó, nó đã kịp thời trốn một chỗ chờ cô y tá hoảng loạn mà lấy chiếc khay không gần đó thẳng tay đập mạng khiến cho bất tỉnh. Sau khi dọn dẹp hiện trường xong, nó tráo đổi bộ đồ bệnh nhân cho cô y tá rồi đặt cho cô thế chỗ nó. Còn nó mặc bộ đồ y tá đó ra ngoài và tìm cơ hội trốn thoát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!