(Một chút Khải Nguyên ngọt ngào đáng yêu, đừng hiểu lầm, tác giả không phải Khải Nguyên Shipper)
Từ lúc đó tới giờ, Thiên Tỉ và Bảo Lam không hề nói với nhau lời nào thậm trí là không nhìn lấy nhau một cái. Hai người tuy trong không gian xe chật trội nhưng hoàn toàn tách biệt mỗi người một thế giới khác nhau, suy nghĩ cũng khác nhau.
Thiên Tỉ từ lúc đó vẫn hoang mang bởi những hành động cậu cho là cực kỳ ngu xuẩn vừa rồi của mình. Cậu tự hỏi tại sao mình lại hành động như vậy? Tại sao chứ?! Chắc trắn rằng, cậu đã lầm tưởng cô thành ai kia thôi chắc trắn rồi. Cô có giận cậu không? Cô có ghét cậu không cơ chứ?
- Bảo Bảo, anh thực sự xin lỗi em!
Bảo Lam giật mình vội lau nước mắt quay lại nhìn cậu. Cậu vẫn chăm chú lái xe nhìn về phía trước. Cô cố chỉnh giọng khìn khịt mũi điều chỉnh giọng nói.
- Không sao đâu, em hiểu mà!
- Em chắc chứ?
Cậu quay sang nhìn qua khuôn mặt đang nở nụ cười mà cậu biết là gượng gạo, đôi mắt cô hơi hoe đỏ cậu đương nhiên biết lý do là gì. Cậu không tự nhận mình là người thông minh, nhưng cậu biết rằng cô có tình cảm với cậu thậm trí rất đậm sâu. Cậu biết chứ! Chỉ là cậu cố tránh tình cảm của cô, cậu không muốn cô lún sâu vào cuộc tình này. Cậu không chắc cậu có thể yêu thêm hay không nhưng cậu cũng không dễ từ bỏ mối tình đầu đó được. Đâu thể nói buông là sẽ buông, nói quên là sẽ quên?
- Thật mà!
Cô nở nụ cười xinh sắn khiến đôi mắt cong cong như cây cầu. Tuy biết rằng cô đang rối lòng nhưng cậu không biết làm gì hơn ngoài chăm chú lái xe. Được một đoạn, cậu vòng xe vào nơi quy định rồi cùng cô xuống xe bước vào siêu thị mua đồ cần thiết.
***
Chí Hoành ngồi bên giường đúc từng thìa cháo thịt băm cho Thiên Lam. Nó cũng chỉ mới tỉnh cách đây 15 phút sắc thái cũng tốt hơn một chút nhưng vẫn còn nhợt nhạt, đúng lúc đó cậu vừa đi mua đồ ăn về. Cậu vừa đúc cho nó, cậu vừa nhìn sang giường Lam Thiên bên kia cạnh giường của nó. Cậu có kêu hắn ăn nhưng hắn không chịu, giờ hắn đang vừa ngồi dựa lưng vào gối đặt nghiêng trên đầu giường vừa quay sang nhìn nó. Khuôn mặt hắn cũng vẫn còn chút nhợt nhạt.
Khi đúc xong thìa cháo cuối cùng cho nó, cậu chìa bát rỗng ra phía nó nở nụ cười dễ thương.
- Hết rồi giờ cậu uống nước, nghỉ ngơi vài phút rồi uống thuốc nha!
Cậu vừa nói vừa đặt chiếc bát không lên bàn, tay cầm chai nước mở lắp rót ra cốc rồi đưa cho nó uống. Nhìn nó vậy thôi, chứ ép lắm nó mới chịu ăn chút cháo này. Nhìn khuôn mặt nó xanh xao tới phát tội.
- Cảm ơn cậu nha!
Nó cười tươi tít mắt sau đó đưa chiếc cốc đã cạn nước cho cậu. Nó đưa tay xoa xoa cái bụng vừa được vỗ béo, cái mỏ chu chu nên đến chết ghét.
- Ăn lo quá nhỡ mập lên thì sao? Mập lên tớ giết cậu!
- Nhìn cậu xem, cậu có mỗi 45kg thôi đấy! Người thì gầy mo ra, tớ nhất định vỗ cậu béo tròn thì thôi!
Cậu đưa tay lên nắm trước mặt ngước mắt nhìn bóng đèn khiến có chấm sáng trên con ngươi càng gia tăng sự quyết tâm của cậu hơn khiến nó phì cười.
- Tiểu Hoành, muộn rồi cậu cũng nên về đi! Về muộn không tốt đâu!
Nó cầm điện thoại trên chốc tủ bên cạnh mở máy chìa màn hình phát sáng ra trước cậu. Ảnh nền là hình ba người thiếu niên nào đó đang choàng vai nhau mà cười toe toét hồn nhiên, con số19:30hiện lên trên góc màn hình điện thoại ập vào mắt Chí Hoành.
- Tớ ở chút nữa, 30' nữa tớ về là được!!!
Cậu không hiểu sao thấy bản thân thấy tấm hình đó mà khó chịu. Đưa tay lên gạt bàn tay đang cầm điện thoại của nó xuống. Cậu không muốn nhìn thấy bức hình này. Ngước lên cố cười toe toét với nó nhưng trong đầu không khỏi suy nghĩ điều gì đó.
- Không được, đã muộn rồi mà! Ngoan đi về đi nha rồi mai tới đây! Nha... Nha... Tiểu Hoành dễ thương, Tiểu Hoành đáng yêu, Tiểu Hoành hảo soái.... Nha... Nha...
Nó đặt hai tay hai bên má cậu mà lật mặt cậu trái phải nhịp nhàng, vừa lật vừa chu mỏ ngọt giọng nịnh nọt cậu khiến cậu vô cùng bối rối trước khuôn mặt phóng to của nó. Đôi mắt đen láy mở to như mắt cún con, cái mỏ hơi nhượt nhạt chu chu lên, đôi má phồng phồng như cái bánh bao trông nó vô cùng đáng yêu.
- Hảo! Hảo! Cậu buông tớ ra được rồi đấy!
Cậu vừa liên mồm nói, vừa nói vừa đưa tay gỡ đôi tay nó ra và đẩy khuôn mặt yêu nghiệt của nó ra trước khi không kiềm được mà ôm nó vào lòng, đáng yêu muốn chết. Mặc dù chưa muốn quay về lúc này nhưng cậu cũng miễn cưỡng đứng dậy xách bali đeo một bên vai đứng thẳng lưng nhìn nó. Một tay giữ quai cặp, một tay đưa ra beo má nó nhẹ một cái nở nụ cười đầy xinh trai.
- Nhớ uống thuốc nha cô nương, ngày mai tớ sẽ tới thăm cậu nhớ đấy!!!
- Biết rồi mà!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!