Chương 40: Vũ Thiên Hoàng

Ngồi dựa lưng vào thành giường, bóng đêm bao phủ người thanh niên nào đó, ánh sáng bên ngoài cửa sổ hất vào khiến đôi mắt nhìn mông lung trong đêm như phát sáng. Căn phòng tĩnh mịch chỉ có thanh âm nhè nhẹ của máy điều hoà và côn trùng đêm. Đôi mắt âu sầu chớp chớp vài cái mà suy nghĩ, hàng mi dài và hơi cong theo đó mà di chuyển làm mờ ảo dưới ánh đèn.

Tuấn Khải không thể ngừng nghĩ tới chiều nay, cậu rất muốn quên đi những gì cậu đã thấy nhưng rồi là vô vọng hoàn toàn. Càng cố quên, càng suy nghĩ nhiều. Khuôn mặt của người đó vút qua trong tâm trí, cậu tự hỏi liệu người đó vẫn đang tồn tại quanh cậu? Buồn cười nhỉ? Cô ấy đã hoàn toàn biến mất và có lẽ đang là một sinh linh nhỏ bé ở trốn nào đấy nhưng sao cậu cảm nhận được sự sống của cô gái ấy?

Quay đầu sang cạnh giường, khẽ cúi xuống nhìn trốc khung ảnh dưới ánh đèn ngoài của sổ hất vào, đưa tay cầm tấm hình mà đưa lên trước mặt.

Đôi mắt đen rũ xuống, chăm chăm nhìn vào khung hình. Khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, nụ cười ấy cậu rất muốn quên đi nhưng không thể. Trong lúc suy nghĩ nhớ lại quá khứ, chiếc điện thoại trên trốc tủ khẽ kêu khiến cậu giật mình rời khỏi quá khứ mà đưa mắt nhìn sang màn hình điện thoại đang phát sáng và rung nhẹ.

Nhi Lam...

Đưa tay cầm điện thoại, đôi mắt thôi nhìn tấm hình mà chuyển qua màn hình điện thoại. Là Nhi Lam, đã ba năm không gặp cô thế nào nhỉ? Cậu biết cô yêu cậu, cô tổn thương vì cậu tuy cô không nói nhưng cậu biết. Chỉ là cô đặt tình cảm không đúng người mà thôi.

Ngón tay cái gạt biểu tượng xanh lá sau đó áp lên tai, đôi mắt vẫn chăm chăm nhìn vào khung hình.

- Alo!

"Tiểu Khải anh khoẻ không?"

- Anh khoẻ, còn em?

"Em khoẻ..."

Đầu dây bên kia ngập ngừng như đang suy nghĩ gì đó, Tuấn Khải không hề quan tâm tới tại sao đầu dây bên kia ngập ngừng không nói mà chỉ chăm chăm nhìn vào tấm hình.

"Công việc của anh ổn không?"

- Ổn! Còn em?

"Hì! Công việc của em rất tốt..."

Đầu dây bên kia tiếp tục ngập ngừng, trong lòng không khỏi phân vân có nên nói tiếp hay không.

Nhi Lam ngồi lên giường trong khi vẫn áp tai vào điện thoại. Cô muốn nói hơn nữa với Tuấn Khải chỉ là cậu quá lạnh lùng, cậu sẽ không nói nếu như cô không bắt đầu. Trong vô thức trái tim cô lại đau đớn, phải chăng mình là người đến sau?

Cúi đầu nhìn xuống sàn nhà chạm mắt vào bàn chân đang đung đưa, vô thức cắn môi dưới, đôi mắt đen đảo vài vòng suy nghĩ. Cô muốn nói thêm với cậu nhưng chỉ sợ phiền cậu. Mím môi lại một cái sau đó môi nở nụ cười gượng.

"Thôi cũng khuya rồi anh lên nghỉ ngơi đi nhé!"

- Ừm, em ngủ ngon!

Tuấn Khải lém điện thoại xuống cuối giường, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ trong khi tay vẫn cầm khung ảnh đặt lên đầu gối dương lên. Anh xin lỗi!

***

Sáng

Hôm nay, một mình Tuấn Khải đi xe tới trường còn Vương Nguyên và Thiên Tỉ lại ở nhà vì giáo viên cho nghỉ. Cả hai đang làm việc riêng tại phòng khách. Thiên Tỉ nằm dài trên ghế, một tay gối đầu một tay chuyển kênh trên ti vi. Vương Nguyên ngồi ngả người ra sau chiếc ghế đơn, hai chân duỗi thẳng gác lên mặt bàn, một tay đưa ra sau đầu một tay cầm điện thoại nghịch.

Buổi sáng này thật thanh bình, đâu thể nói là sáng được nhỉ vì hai cậu thức dậy lúc 9:30' và nằm dài tại phòng khách được 30 phút.

Đột nhiên điện thoại của Thiên Tỉ đang để trên mặt bàn kêu kên, nó rung rung và từ từ dịch chuyển nhè nhẹ. Lười biếng đặt điều khiển lên bụng mà với điện thoại, đưa mắt nhìn màn hình liền thấy dòng chữ Hán.

Cô Mẫn Tuệ

Đây không phải cô giúp việc Vũ Gia hay sao?

Chượt biểu tượng nghe áp vào tai.

- Vâng bọn con tới liền cô cứ ở đó chờ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!