3 năm trôi qua kể từ ngày đó xảy ra...
3 năm trôi qua vừa chậm vừa nhanh...
3 năm trôi qua với nỗi đau luôn đầy...
3 năm là quãng thời gian không dài cũng không quá ngắn...
3 năm là quãng thời gian đủ để lãng quên những ký ức buồn...
3 năm là quãng thời gian khiến tình cảm trong tim thay đổi...
Liệu... 3 năm có đủ làm cho mối tình đầu tàn phai?
Liệu... 3 năm có đủ làm lỗi rằn vặt được nguôi ngoai?
Liệu... 3 năm có đủ làm quên đi quá khứ và người đó?
_TFBOYS_
3 năm đã trôi qua kể từ cái ngày chia li đó. Thời gian để 3 năm trôi qua vừa nhanh vừa chậm nhưng cũng đủ khiến cho ba chàng thiếu niên thay đổi... Thay đổi từ ngoại hình cho tới tính cách...
Vương Tuấn Khải thay đổi rất là nhiều. Cậu đã cao lên 1m92 dáng người hoàn hảo, khuôn mặt cậu 3 năm trước là nam thần vậy 3 năm sau cậu là siêu cấp nam thần. Tính cách của cậu cũng đã thay đổi, cậu trở lên trầm tính, ít nói, cậu chỉ cười khi cần quan trọng hơn nụ cười đó chỉ là bản thân cậu ép chính mình mới có.
Dịch Dương Thiên Tỉ cũng thay đổi rất là nhiều, cậu cao 1m9 dáng người hoàn hảo còn có cơ bắp, ba múi bụng chắc khoẻ và cơ ngực hoàn hảo. Khuôn mặt cậu cũng không thay đổi là mấy nhưng cậu đã trở lên siêu cấp hảo soái. 3 năm trước cậu là thiếu liên cao lãnh ít nói nhưng 3 năm sau cậu lạnh lại càng lạnh, đôi mắt hổ phách ấm áp giờ bị khí hàn từ cậu làm cho tan biến, nụ cười trên môi theo đó mà biến mất chỉ để lại những nụ cười lạnh đầy kiêu hãnh và... gượng gạo.
Nhưng Vương Nguyên là thay đổi nhiều nhất so với hai người kia. Chiều cao 1m88 với thân hình chuẩn cậu cũng đã trở thành siêu cấp soái ca. 3 năm trước Khuôn mặt ngây ngô đáng yêu 3 năm sau được thay thế bởi khuôn mặt lạnh lùng như băng, nụ cười ngọt ngào của cậu cũng đã đóng băng từ lâu. Tính cách hoà đồng giỏi ăn nói cũng không còn, cậu chỉ nói khi cần còn bình thường cậu chỉ lặng im...
- - - - -
Ngước nhìn ba người thanh niên đang tập vũ đạo phía trước, động tác hời hợt không nghiêm túc đạo sư kiềm chế bản thân với cái đầu nghi ngút khói, ngày nào cũng như ngày nào tập luyện không nghiêm túc làm việc thì thiếu sức sống.
- Dừng!
Nghe lệnh Đạo sư ba thanh niên ngưng tập ngước nhìn thầy với vẻ mặt bất cần không có sức sống, Đạo sư nhíu mày đầy khó chịu và tức giận.
- Các cậu có biết rằng con đường các cậu đang chọn đang ngày cành gập gềnh hay không? TFBOYS mà tôi quen trước đây đâu rồi hả?... bla... bla...
TFBOYS không nói gì chỉ biết cúi đầu nghe Đạo sư trách móc. Việc trách móc này ngày ngày các cậu đều nghe quen nghe tới phát ngán, không ngày nào là không được nghe.
- Lão sư! Chúng em xin lỗi thầy!
Tuấn Khải cúi đầu hối lỗi trước Đạo sư rồi thẳng lưng ngước nhìn thầy. Đã 3 năm trôi qua, tưởng trừng cậu sẽ quên người con gái có đôi má lúm đáng yêu, chiếc răng khểnh trái xinh xắn, đôi mắt đen tròn dễ thương ấy... Nhưng càng cố quên cậu càng thấy đau... Chính vì người con gái đó mà 3 năm nay mọi thứ mà cậu có đều suy giảm, đôi lúc bài kiểm tra có điểm số chỉ ở mức 60, 70 thậm trí là 30 (xin lỗi Tiểu Khải và Tứ Diệp Thảo TvT).
Lúc luyện thanh, luyện vũ đạo cậu không còn năng nổ như trước, trên sân khấu cậu cũng e dè chừng mực...
Đạo sư quay phắt sang Vương Nguyên nhìn cậu, thầy chán ngán bộ mặt lạnh lùng của cậu. Cậu cũng đâu thể ngờ rằng đã 3 năm trôi qua mà hình bóng người con gái ấy vẫn chưa tan biến, cậu chưa từng quên người con gái đó! Người con gái vì cậu mà ra đi vĩnh viễn, cậu hận mình lúc đó! Cậu rất hận bản thân tại sao lại về trễ như vậy? Không chỉ mình Tuấn Khải bị xa xút thành tích học tập, cậu cũng vậy thậm trí còn có lúc bị giáo viên cho ra đứng cửa (xin lỗ Tiểu Nguyên và Cỏ TvT), giọng hát của cậu không còn cao trong ngọt ngào, nó đã chuyển sang hơi trầm có chút khí lạnh.
Đạo sư lại nhìn Thiên Tỉ, trước kia cậu đã lạnh lùng giờ còn lạnh hơn. Trong ba người cậu tập "nghiêm túc" hơn hai người còn lại nhưng khả năng vũ đạo của cậu giảm sút đi đáng kể, không còn rứt khoát điêu luyện như xưa nữa. Thành tích học tập của cậu đôi khi bị tụt xuống hạng thứ 10 của trường thậm trí là lớp học (xin lỗi Tiểu Chiên và Cỏ TvT)
Đạo sư lấy lại bình tĩnh ngước nhìn TFBOYS một lượt sau đó ra hiệu cho họ giờ học kết thúc. Nhìn Vương Nguyên rót cốc nước đưa lên miệng uống thần thái cao lãnh, Tuấn Khải vắt áo lên vai cũng đầy lạnh lùng, Thiên Tỉ không nói trực tiếp mở cửa bước ra ngoài khi bóng cậu khuất sau cánh cửa cũng là lúc Tuấn Khải và Vương Nguyên đi theo.
- TFBOYS! Các em cần quên đi quá khứ và bắt đầu lại từ đầu!
Tuy Đạo sư là người mới chỉ giao tiếp với TFBOYS được nửa năm nay nhưng thầy cũng biết chuyện xảy ra với họ. Tuy thầy hay nặng lời nhưng thầy chỉ hi vọng rằng họ trở về là chính con người của họ không phải dấu mình trong lớp nguỵ trang hiện tại. Thầy thở dài lắc đầu đứng dậy sắp xếp đồ dùng rồi tắt điện và đi ra ngoài căn phòng nhanh tróng trở về màu đen thui hàng đêm.
[][][Biệt thự TFBOYS][][]
Ngay khi ngày hôm đó kết thúc Hạ Tổng đã quyết định cho TFBOYS tới căn tiểu biệt thự này để sinh sống còn căn hộ trước đây của họ cũng đã thuộc quền sở hữu của một gia đình khác. Họ chưa từng quay lại đó dù chỉ là một lần bởi vì họ muốn quên đi... Tất cả...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!