Vương Nguyên lay lay cơ thể của người con gái giờ chỉ còn thân xác trên giường. Đôi mắt to đen trong sáng của cậu đã có viền đỏ nhàn nhạt, cậu đau lắm! Tại sao cơ chứ? Ngày đâu tiên của cậu và người con gái đó lại trở thành ngày chia ly như thế này? Nhìn khuôn mặt tái nhạt đã không còn sức sống của người con gái nhưng nó không hề buồn, nó đang rất hạnh phúc và mãn nguyện.
Nhi Lam và Bảo Lam đã sụp xuống đất mà khóc từ bào giờ những tiếng khóc, tiếng suỵt soạt nơi sống mũi từ cả hai cô. Cuốn phim có ảnh nó quay lại trong đầu một cách chậm dãi.... Những lúc ba đứa cãi nhau giận hờn vu vơ, có lúc lại cùng ngồi học bài, đôi lúc ba đứa đánh nhau loạn nhà.... Nhưng thật chớ chêu làm sao khi nó chịu đựng những cơn đau từng ngày mà không ai hay biết... Có biết! Nhưng không ai nghĩ xa hơn một chút...
Tuấn Khải và Thiên Tỉ cũng đã rơi lệ rất nhiều mỗi người gục một nơi mà cắn môi để khỏi bật lên thành tiếng. Các cậu đang trách bản thân mình vì mình không làm được cái gì cho nó.
Bên ngoài trời vẫn đổ cơn mưa, mưa rất lớn có thể nghe thấy tiếng mưa rơi lộp độp hoà cùng tiếng khóc trong gian phòng. Bên trong phòng bệnh vang lên những tiếng khóc, tiếng gọi thê lương.
- Thiên Lam à! Em mau mở mắt ra nhìn anh đi! Em mau mở mắt ra đi mà.... Anh cầu xin em đó!!! Mau mở mắt ra đi mà!!!!
Khuôn mặt dễ thương soái ca của Vương Nguyên đã ướt đẫm lệ, cậu vừa gọi vừa lay người con gái đã yên giấc trên giường. Cậu không muốn!!! Cậu muốn cầm tay nó đi khắp nơi, muốn cùng nó làm những việc mà một cặp hay làm. Nhưng sao chưa kịp làm gì nó đã ruồng bỏ cậu? Nó nói cậu sẽ gặp được người con gái tốt hơn? Lực cười! Với cậu nó là người con gái tốt nhất, hoàn hảo nhất!
- Nguyên Tử! Em bình tĩnh đã!
Tuấn Khải lau lệ trên khuôn mặt hảo soái của mình sống mũi bị ngạt do khóc. Cậu đi tới bên Vương Nguyên dùng tay đặt lên vai của Nguyên Nguyên an ủi. Người ta nói nhìn người mình yêu đau mình còn đau cả vạn lần, nó đi rồi! Nó không giữ lời hứa làm hướng dẫn viên cho TFBoys khi tới Việt Nam, nó là một con nhỏ không giữ lời! Cậu hận nó! Cậu cũng yêu nó!!!
- Buông ra! Em phải gọi Thiên Lam dậy! Cô ấy chỉ ngủ thôi!!!
Vương Nguyên vì quá đau lòng mà không kiềm chế vản thân mà gạt tay Tuấn Khải trên vai mình ra.
- Nguyên Nguyên à! Lam Nhi đã đi rồi! Em để cô ấy ra đi....
- Anh thì biết cái gì chứ? Cô ấy vẫn ở đây! Không có đi đâu hết!!!
Nguyên Nguyên hét lên cắt ngang lời Tiểu Khải đôi mắt không tự chủ mà để dòng lệ rơi xuống má. Nó không đi đâu hết, nó chỉ ở đang ở đây, nó đang ngủ! Phải! Nó đang ngủ?!
- Anh thì làm sao hiểu được cơ chứ? Em và cô ấy chỉ bắt đầu thôi mà!!!
- Nhưng cô ấy đã đi rồi!!! Em để cô ấy an nghỉ đi có được không? Cô ấy không muốn như vậy đâu!
Tiểu Khải bắt đầu lớn tiếng mà bản thân không hề hay biết.
- Thì đã sao? Anh có 100 ngày bên cô ấy, anh có cái để nhớ để nhung. Còn tôi thì sao? Anh đừng nghĩ anh là trưởng nhóm mà lên giọng dạy đời người khác!
Tuấn Khải nhất thời đơ như tượng nhìn Vương Nguyên. Còn Vương Nguyên không hề biết rằng mình vừa nói cái gì cả.
- Vậy em lên làm nhóm trưởng đi! Em nghĩ có kí ức, có kỉ niệm là anh vui sao? Những cái đó có sờ được hay nắm được không hả? Tất cả chỉ là gió thoảng qua mà còn vấn vương trong tâm trí mà thôi!
Vương Nguyên và Tuấn Khải bị nỗi đau che mất đi ý thức không nhận biết được bản thân làm gì và nói gì. Cả hai cứ thế mà cãi nhau cho tới khi Thiên Tỉ không giữ nổi bình tĩnh mà đấm cho Song Vương mỗi người một quả vô mặt làm cả hai như bừng tỉnh cùng nhìn cậu út.
- Chấp nhận sự thật đi Nguyên Nguyên à! Cô ấy đã bỏ chúng ta đi rồi!
Thiên Tỉ cũng đã cạn lệ đôi mắt hổ phách cũng đã có viền đỏ. Người cậu yêu... Không đúng! Người TFBoys yêu đã từ bỏ nhân gian, từ bỏ các cậu... Chợt cậu nhớ đến hành sử kỳ lạ lúc trước và cả lúc nó bị chảy máu cam... Tại sao lúc đó cậu ngu ngốc tin lời nó nói? Nếu lúc đó cậu nghĩ thoáng hơn có phải là sẽ cứu được nó không?
- Cậu biết cái gì chứ? Cô ấy nợ tớ 100 ngày, cô ấy lấy nụ hôn đầu của tớ!!!!
Vương Nguyên quay hướng khác nhìn người con gái đó nước mắt lại theo đó mà rơi.
- Hai người đều có những khoảng khắc bên cạnh cô ấy, đều có kỉ niệm giữ lại. Còn tớ thì sao? Ngày đầu tiên cũng là ngày chia tay, còn là ngày chia tay mãi mãi không ngày gặp lại!
- Cho dù là vậy thì đã sao? Kí ức cũng chỉ là thứ đã qua có lấy lại được không? Kí ức có đem cô ấy về không hả?
Vương Nguyên im lặng không nói gì nữa. Cậu phải chấp nhận số mệnh này sao? Phải chấp nhận rằng nó đã ra đi mãi mãi?
- Tiểu Khải! Anh nói cái gì vậy? Không có anh TFBoys có được như ngày hôm nay không? Anh đã dẫn dắt chúng em tới hôm nay, anh đừng vì câu nói mà lay động ý trí chứ?
Thiên Tỉ quay sang Tuấn Khải mà gắt lên. Tuấn Khải và Vương Nguyên lấy lại được chính mình liền nhìn nhau vài phút sau đó nặng nề buông lời xin lỗi. Các cậu vì quá đau thương mà không nghĩ được mình đã và đang làm gì, Tuấn Khải và Vương Nguyên quay đi chỗ khác họ thầm trách bản thân tại sao lại hành sử với đối phương như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!