Mọi người hớn hở đi vào trong phòng bệnh thăm nó. Nụ cười trên môi bị dập tắt hoàn toàn khi nhìn thấy nó hiện giờ, ánh mắt hời hợt không còn đen lấp lánh thường ngày, đôi môt tái nhợt. Họ chợt cảm thấy nhói đau khi thấy nó như vậy... Qua ô cửa sổ trong phòng bệnh họ thấy trời đã tối sập những ánh đèn của các nhà ở phía xa xa bắt đầu thắp sáng cả khu phố.
- Con gái! Con bị làm sao vậy? Con nói mẹ nghe!
Mẹ nó cầm lấy đôi tay cầm lấy bàn tay cạnh hông của nó. Nước mắt theo đó mà rơi xuống gò má, con gái của cô không phải bị ốm, không bị mệt. Nhìn biểu hiện này cô thực sự rất là lo sợ...
- Ông nội, bà nội.... Ba, mẹ.... Con gái xin lỗi...
- Sao con lại nói vậy? Con không có lỗi! Bảo bối của ba!
Ba nó vội đứng cạnh cô con gái bé bỏng mà xoa má phúng phính. Tuy đôi lúc ông phải phát cáu vì nó ngang ngược không chịu nghe lời hay lúc nó chộm khoá xe hơi của ông nhưng với ông nó là báu vật quý giá.
- Con gái bất hiếu, không làm được gì cho mọi người...
Hai dòng nước mắt tràn ra chảy xuống làm ướt đẫm một bên gối. Mọi người có mặt càng hoang mang và bối rối không hiểu cái gì cả. Nhưng họ rất sợ... Nhưng sợ cái gì họ cũng không biết nữa...
- Con đừng nói linh tinh, con là bảo bối của Vũ Gia chúng ta!
Ông nội nó bèm bèm lên tiếng. Ông không hiểu sao ông lại vô cùng lo sợ đứa cháu ông yêu thương xảy ra chuyện gì không hay.
- Chỉ cần con khoẻ mạnh là được!
Bà nó cũng đã rơi lệ, dòng lệ làm ướt khuôn mặt già nua nhân hậu. Nó tự nhiên nói linh tinh như vậy thật khiến bà lo lắng.
- Lam Lam! Cậu đừng bi quan như vậy!
Nhi Lam nãy giờ im lặng trợt lên tiếng. Cô nhìn ra ngoài bầu trời đen sì cùng với đèn điện mờ ảo phía xa xa, mưa vẫn rơi. Không lẽ những lời ông lão đó nói là sự thật? Không! Chỉ là tầm bậy tầm bạ, bạn cô không dễ dàng... Như vậy!
- Chỉ là bệnh thường thôi mà đừng nghĩ...
- Không phải bệnh thường mà là ung
-thư
-máu
-giai
-đoạn
-cuối....
Đoàng!!!
Sau câu nói của nó là tiếng sấm rền vang chấn động đất trời. Ánh sáng của cơn sấm đó chuyền ánh sáng vàng nhấp nháy qua ô cửa sổ.
Mọi người đơ như tượng đá khi nghe nó nói, sau một phút liền bừng tỉnh rồi nhìn nó. Ba mẹ ông bà nó như chết lặng, gì chứ! Con gái bảo, cháu gái bối của họ bị ung thư máu lại là giai đoạn cuối... Song Lam lặng thinh không nói gì, dòng lệ tuôn rơi một cách vô thức, đôi mắt vô hồn ngước nhìn nó nằm quay mặt về phía cửa mà khẽ nấc.
Còn TFBoys? Họ đứng nhìn nó mà trái tim đau thắt lại như có ai đó bóp nghẹt. Đặc biệt là Vương Nguyên, cậu như rơi xuống vực sâu bao quanh cậu là một vùng tăm tối. Nó bị ung thư máu? Giai đoạn cuối? Tại sao? Cậu và nó chỉ mới bắt đầu thôi mà?
- Con nói linh tinh gì vậy? Mẹ đánh đòn đấy!
Mẹ nó bỗng bật khóc, nước mắt cứ thế mà rơi lã trã nhỏ xuống bàn tay của nó. Nó quay sang nhìn ba mẹ cùng mọi người mà đôi mắt đã đỏ lên vì khóc, mũi cũng bị ngạt do khóc vừa suỵt xoạt vừa đưa tay lên lau mắt cho mẹ.
- Ông nội, bà nội, ba, mẹ... Khi con đi rồi mọi người đừng buồn mà sống tốt lên...
- Cậu đừng có nói linh tinh!
Nhi Lam hét lên cắt ngang câu nói của nó, cô đi tới cạnh giường bệnh mẹ nó biết đều nhường cho cô rồi đứng dậy gục vào vai ba nó mà khóc. Ông bà và ba nó cũng bắt đầu tuôn những dòng lệ đau thương mà nhìn đứa con đứa cháu năm trên giường kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!