Chương 22: Trôn Dấu Nỗi Đau

«

- Bệnh tình của cháu rất nặng nhưng nếu cháu chịu nằm viện hai tháng sẽ có khả năng cháu sẽ được cứu vớt thêm tuổi thọ. Còn nếu cháu không nằm viện sẽ tạo điều kiện cho bệnh của cháu nặng hơn tới lúc đó sẽ không có cách chữa!»

Đứng ở ban công chung của khu chung cư, đôi mắt đen láy và to đang cụp mi nhìn lên một phong bì màu vàng. Bàn tay run run mở phong bì ra nhìn những Hán ngữ bên trong mà đôi mắt nhoè đi vì nước mắt. Câu nói của vị bác sĩ đó đã ăn sâu vào bộ não của nó. Phải! Hôm nay, TFBoys và Song Lam ép nó nghỉ học cho khoẻ còn họ đi tới trường. Nhân cơ hội đó nó liền bắt xe tới bệnh viện gần nhất để khám vì gần đây

- kể từ lúc còn là "bạn gái" của Tuấn Khải nó đã thấy sức khoẻ của mình có vấn đề.

Đôi lúc nó thấy đau đầu rữ rội, có lúc nó thấy mệt mỏi và khó thở, thậm chí khi rửa mặt nó phát hiện trên khăn có máu lúc đó nó liền nhìn mình trong gương mới biết nó bị chảy máu cam.

Nó không ngờ rằng bản thân nó mắc một căn bệnh hiểm nghèo khó chữa. Nó có thể chữa nhưng nó không muốn mọi người lo lắng đặc biệt là TFBoys. Nụ cười trên môi họ sẽ có thể tắt nếu biết được tình trạng sức khoẻ của nó, Thiên Tỉ sẽ trách móc bản thân mình trong khi mình không có lỗi, Vương Nguyên không thể mất đi nụ cười trên môi của mình chỉ vì nó, Tuấn Khải càng không nên biết chỉ sợ căn bệnh đường huyết của cậu tái phát.

Không thể vì bản thân mà ích kỷ nằm viện hai tháng, không thể vì bản thân mà nụ cười trên môi của ba cậu thiếu niên vụt tắt, không thể vì bản thân mà khiến mọi người lo lắng.

Nhét tờ giấy vào trong phong bì sau đó vuốt mép phong bì theo đường thẳng, để nghiêng phong bì 90° tay còn lại châm lửa mà đốt. Ngọn lửa chạm vào phong bì như thể chạm được món ăn béo bở mà từ từ lan rộng và cháy chéo lên trên khi gần tới tay nó liền thả ra cho mẩu cuối cùng của phong bì bay lượn trong tuyết. Thật là không hợp chút nào khi cơn mưa tuyết màu trắng lại có chút tro tàn màu tro đen hoà cùng rồi bay xuống nền tuyết. Từng bông tuyết li ti rơi xuống mà chôn vùi đống tro tàn.

Nhìn tro tàn dần bị tuyết trắng trôn vùi nó thở một hơi dài, hai khuỷu tay tì lên lan can mà cúi đầu xuống mái tóc đen dài sau lưng chẻ sang hai bên tai mà bay bay trước ngực trong gió tuyết. Mái tóc đen bị tuyết trắng rơi li ti mỗi chỗ một bông trên đầu như những hạt ngọc trai trắng được đính lên đầu tân nương Việt Nam. Chỉ cần 189 ngày nữa thôi, chỉ cần 100 ngày của nó với Thiên Tỉ và Vương Nguyên kết thúc nó sẽ đi khám và chữa trị, hi vọng tới hôm đó nó sẽ không sao.

Đột nhiên có chiếc áo khoác màu xám ấm áp chùm lên vai khiến nó giật mình ngước nhìn người đã chùm áo cho nó... Là Thiên Tỉ - "bạn trai" nó.

- Em đang ốm ra đây làm gì?

Giọng nói ấm áp như phá tan cái giá lạnh trong mùa đông của cậu làm nó như muốn oà khóc. Nó rất muốn khóc, rất muốn được cậu ôm trong lòng nhưng nó không muốn cậu biết sự khác thường của nó.

- Sao anh về sớm vậy? Còn tiếng dưỡi nữa mới tan mà?

Nó cố gắng tỏ ra như bình thường, đưa tay nhìn vào mặt đồng hồ màu trắng bên trong ghi chữ TFBoys màu lam mà nhìn giờ, bây giờ có 10:30' còn hai tiết học nữa nhưng sao cậu lại về? Trường cho học sinh về hết hả?

- Anh xin cô cho về sớm, tại anh lo cho em! Anh không về chắc em đứng ngoài này dầm tuyết hả?

Thiên Tỉ cốc đầu nó mà trách móc, đột nhiên cơn gió lùa qua khiên cậu khẽ run lên. Cậu mặc mỗi áo thu đông và áo len còn áo khoác cậu khoác cho nó mất rồi.

- Anh có bị khùng không mà ăn mặc phong phanh như vậy?

Nó nổi đoá với cậu sau đó chùm áo lên trả cậu.

- Anh lo cho em mà bảo anh khùng!

Thiên Tỉ cũng không kém cốc cho nó một cái làm nó ôm đầu nhăn nhăn nhó nhó nhìn mà ghét. Đúng lúc đó cơn hắt hơi kéo đến khiến nó che miệng mà quay đi hắc xì.

- Em bị bệnh mau vào đây cho ấm!

Thiên Tỉ dang tay ra để cho nó chui vào sau đó ôm nó vào lòng, có chút ngượng khi nó ôm eo cậu đầy tự nhiên.

- Em hỏi anh, anh phải trả lời thật nhé!

Rúc vào cậu cho thêm hơi ấm áp, nó sẽ không bao giờ quên những phút giây bên TFBoys nó sẽ ghi nhớ cho tới khi nó vào nằm viện.

- Ừm!

- Anh thấy đấy! Em và Tuấn Khải đã kết thúc 100 ngày cũng coi đấy là tình đầu của em. Bây giờ lại tiếp tục 100 ngày của anh, tương lai lại là 100 ngày của Nguyên Trôi. Anh thấy em có giống những con bé hư hỏng đi "lừa tình" người ta đặc biệt là TFBoys các anh...

Từ "TFBoys các anh" nó giảm âm lượng nói nhỏ nhất chỉ mình nó nghe nhưng Thiên Tỉ đã kịp nghe thấy. Cậu vòng tay ôm nó thật chặt trong lòng, cậu cảm thấy là lạ...

- TFBoys bọn anh nghĩ nhiều về chuyện này rồi. Là bọn anh tự nguyện không ai ép bọn anh cả. Anh nghĩ bản thân anh từ thích em lại chuyển sang yêu em mất rồi không những thế còn có Khải Ca và Nhị Nguyên. Anh và cả Nhị Nguyên không cần biết mình là kẻ tới sau hay là em đã có tình đầu chỉ cần tình đầu của bọn anh là em cũng đủ rồi!

Đôi mắt hổ phách ấm áp loé lên tia u sầu. Cậu và Vương Nguyên không phải là không nghĩ tới chuyện này, hai người bọn cậu đã là thiếu niên 15 tuổi cũng đã biết thế nào là yêu, thế nào là thích. Nó chính là "thủ phạm" đánh cắp đi ba trái tim kiên cường bất khuất không lùi bước trong gian nan trên con đường ước mơ và học tập nhưng lại trở lên ngu ngốc từ khi nó xuất hiện trong tim mỗi người.

- Cảm ơn anh!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!