Chương 20: Ngày Cuối Cho Tình Đầu

Thời gian vẫn không ngừng lại

Tình cảm vẫn không ngừng tăng

Thời hạn vẫn không ngừng đến

Lần lượt, sinh nhật Vương Nguyên và Thiên Tỉ cũng diễn ra. Mỗi người đều toả sáng trong bữa tiệc sinh nhật của mình với fan hâm mộ. Nguyên Nguyên hảo hảo soái trong bộ đồ bạch mã hoàng tử nổi bật trong khu rừng xanh lá của cậu. Thiên Thiên lại cun ngầu trong chiếc áo len và quần trắng rách nổi trội trong vườn hồng của mình. Tiểu Thang Viên, Thiên Chỉ Hạc tha hồ bày tỏ nổi lòng với Ido của mình, cùng Ido tham gia các trò chơi vô cùng vui vẻ, cùng ngắm Ido trong từng tiết mục đặc sắc của họ.

Cùng hỏi họ những câu hỏi thú vị và... Về nó... Họ hỏi cũng tương tự như Tiểu Bàng Giải hỏi Tuấn Khải và họ cũng trả lời tương tự như vậy.

Sau đó, nó cũng tạo bất ngờ cho hai người. Vương Nguyên được nó dẫn đi chơi ngay sau khi bữa tiệc sinh nhật với fan kết thúc và bữa tiệc sinh nhật với công ti cũng đang dang dở mà Chí Hoàng không rút kinh nghiệm lần sinh nhật trước cho nên cũng...(^^') Hai người đi chơi hết trò này trò kia, ăn uống vô cùng vui vẻ. Nó còn đúc cho Vương Nguyên ăn như thể nó là bạn gái cậu.

Họ cũng có gặp Tứ Diệp Thảo nhưng họ không chạy tới tặng quà hay xin chữ kí vì họ đang muốn nó và Vương Nguyên thoải mái và họ muốn hai người thành một cặp. Tứ Diệp Thảo âm thầm gửi quà vào công ti để Vương Nguyên nhận gián tiếp những tấm lòng của họ. Tiếc là hai người bị Mĩ Kì phá đám khiến không khí cũng thay đổi, Vương Nguyên chỉ hận không đá cho cô nàng đó bay sang Châu Phi cho đỡ phiền.

Thiên Tỉ thì nó lại tạo cho cậu sự bất ngờ khác với hai người kia. Cũng như hai người kia, sau khi bữa tiệc cùng fan kết thúc cậu lại vào trong mở tiệc cùng công ti cũng dang dở thì bị nó kéo đi. Rút kinh nghiệm từ hai lần trước Chí Hoàng vội chuyển chỗ nhưng không biết đi kiểu gì mà vồ ếch trước mặt mọi người mặt ập vô đĩa bánh kem của chính mình... Mọi người lăn cười như... Điên (=='). Không biết nó kiếm đâu chiếc xe đạp nữa, thế là Thiên Tỉ đèo nó đạp xe đi dạo quanh Bắc Kinh.

Dạo chán thì vào ăn hoàng thánh, sủi cảo... Nó cũng đúc cho cậu ăn vô cùng tình cảm... Sau đó hai người lại đạp xe tới khu giải trí vào đấy cùng vui chơi sau đó mua lấy móc khoá đôi hình Kuma vô cùng dễ thương.

Sinh nhật tuổi 15 này đối với hai người có sự khác biệt lớn. Được tổ chức cùng fan này, tự mình làm chủ một đêm show này đặc biệt là có người họ yêu bên cạnh.

*****

Tháng 12 đã tới, không khí chào mừng giáng sinh đang đến gần, tuyết cũng rơi ngày một nhiều. Ngày cuối cho một mối tình đầu, một mối tình ngắn ngủi nhưng lại đẹp như mơ. Để ngày cuối này đôi bên đều có kỉ niệm đẹp, Tuấn Khải và nó quyết định hẹn hò thực sự (trước đây cũng hẹn hò nhưng chỉ theo hình thức). Hôm nay là thứ 3 đáng lẽ phải đi học nhưng nhà trường cho nghỉ vì thời tiết.

*****

Nó và Tuấn Khải thức dậy lúc 5:00 sáng (cố gắng lắm mới mở mắt được) họ cùng nhau đi dạo thể dục cùng nhau, vừa đi vừa cầm tay vô cùng tình cảm. Tuấn Khải mặc chiếc áo len trắng dày và ấm, trên cổ quàng một vòng khăn màu trắng để chưa hai đầu trước ngực, khoác ngoài chiếc áo gile đỏ dài tới đầu gối, kết hợp với chiếc quần trắng và đôi giày cao cổ trắng thể thao nhìn cậu vô cùng... Vô cùng... Vô cùng soái luôn.

Bên cạnh là nó, trên đầu đeo chiếc bịt tai hình con mèo đen đang cười tít con mắt, cũng mặc chiếc áo len trắng và quàng một vòng khăn trắng như Tiểu Khải, khoác ngoài áo gile màu lam dài tới đầu gối kết hợp với chiếc váy mùa đông màu trắng tuyết và đôi giày cao cổ trắng. Nói tóm lại là họ mặc đồ đôi (nói vậy thôi chứ không phải đồ đôi)

- Anh có sợ phóng viên chụp được mình không?

Đan tay vào tay "bạn trai" nó vô cùng vui vẻ vừa đi vừa rung răng tay khiếm tay Tuấn Khải phải rung rẻ theo. Tay còn lại ôm lấy khỉu tay cậu sau đó gục đầu vào vai cậu vô cùng tự nhiên.

- Kệ họ đi! À! Hôm nay là ngày cuối rồi chúng ta phải làm gì đó thật đáng nhớ, để khi "chia tay" còn có cái để nhớ!

Tuấn Khải cúi xuống đưa tay gạt tóc mai cho cô "bạn gái" bé nhỏ dịu dàng nói, đôi môi nở nụ cười cực xinh cũng may con dân không nhìn thấy chứ nhìn thấy trắc lăn ra xỉu vì mất máu (nghĩ thôi đã mất rồi chứ đừng có nói là nhìn **')

- Ừm! Vậy anh biết chỗ nào hay hay thì đi!

Tuyết vẫn rơi nhẹ nhàng, buổi sáng sớm vẫn mờ mờ ảo ảo trong sương. Đôi "tình nhân" trẻ tay trong tay đi trên vỉa hè, hai người mặc cùng stye, cùng cười đùa nói chuyện.

Trên phố dần đông người hơn khi giờ "hoàng đạo" đã khởi điểm. Mọi người cùng nhau thể dục, cùng trò chuyện, cùng đi ăn sáng vô cùng nhộn nhịp. À! Nhắc tới họ chi nhỉ? Nhắc tới nam thần nha!^^

Họ đã tạt vào trong công viên ngồi nghỉ mỗi người đều cầm trai nước và bánh mỳ nóng cùng nhau ăn sáng vô cùng tình cảm.

- Tiểu Khải nè!

Miệng vẫn nhai bóp bép nhưng vẫn hỏi. Đôi mắt rõi theo khóm hoa vùi trong tuyết phía trước, đôi trân tinh nghịch đạp đạp đống tuyết dưới chân.

- Hử?

Má nam thần phồng dẹp theo mỗi lần nhóp nhép nhìn mà cưng.

- Sao anh lại thích em?

Câu hỏi này khiến Tiểu Khải sặc nó vội đặt chiếc bánh sang cạnh ghế mở lắp đưa cho Tuấn Khải chai nước.

- Anh không sao chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!