Chương 2: Thần Tượng Gặp Fan Việt

Từ giờ mình gọi Thiên Lam là nó. Thỉnh thoảng mình đăng vài hình phụ hoạ vào cho sinh động.)

Chỉ vì cô bé có cái tên Thiên Lam kia mà TFBoys của chúng ta chằn chọc mãi không ngủ được. Hết người này tới người kia làm phiền nhau (ba anh em một phòng).

- Tiểu Khải! Anh nằm im đi có được không? Ngọ ngoạy vậy sao em ngủ?

Vương Nguyên quay lưng vào Tuấn Khải, khuôn mặt nhăn nhó khó chịu. Từ lúc đi ngủ tới giờ, Tuấn Khải hết quay bên này sang bên kia làm cậu không thể ngủ được, mặc dù cậu cũng không thể ngủ nổi (==!). Cậu hết chùm chăn rồi lại bỏ xuống trông đến tội. Tuấn Khải lại quay sang Thiên Tỉ đưa tay ấn cậu dịch ra mép giường.

- Thiên Tổng em nằm lùi ra, chật quá!

- Nguyên Nguyên cậu chiếm nhiều chỗ vậy? Nằm lùi ra đi!

Thiên Tỉ ngồi dậy đưa tay vỗ mông Vương Nguyên cằn nhằn. Sau khi có lại chỗ thì cậu lại nằm xuống quay lưng vào Tuấn Khải mà cố ngủ nhưng không được.

[][][sáng hôm sau][][]

~ Oáp!!!!

Tuấn Khải mở cửa nhà vệ sinh đi ra, cậu đã dậy trước hai tên kia để làm VSCN. Cả đêm qua, ba anh em phải tới gần 1:00 thì mới lăn ra ngủ cho nên mới dậy lúc 10:00 như vậy. Đưa tay che miệng ngáp thêm cái nữa, đưa hai tay dương lên, cong bụng cho sương cốt dãn ra. Vừa đi vừa vặn vẹo tới chỗ hai thằng nhóc nào đó đang ghếch lên nhau mà ngủ.

Ai ngoài Vương Nguyên và Thiên Tỉ đây. Vương Nguyên nằm ngang, đưa hai tay lên đầu, hai chân trắng nõn đưa lên bụng và cổ Thiên Tỉ làm chỗ "nghỉ". Thiên Tỉ thì một tay ôm chân của Vương Nguyên ở cổ, một tay ôm gấu Kuma. Nhìn hai đứa mà nhóm trưởng không khỏi lăn ra cười như điên. Cậu bỏ điện thoại ra chụp vài kiểu sau đó mới tới "công việc cao cả" là.... Đánh thức hai người kia

(つД`)ノ

- Nguyên Tử, Thiên Thiên dậy đi nhanh lên.

- Bước đầu lay nhẹ hai đứa => không có phản ứng

- Dậy chưa hả, dậy nhanh lên cho anh. Dậy!!!!!

- Bước hai với gối đánh không thương tiếc vào hai khuôn mặt hoàn mĩ đang say ngủ kia.... => không có hiện tượng.

- Kuma nhìn ngươi chướng mắt quá, ta sẽ lém ngươi đi cho xe trở rác đưa ngươi đi!

Câu nói rất chi nhẹ nhàng tình cảm mà như cái đồng hồ báo thức làm người nào đó ngồi bật dậy nhưng lại phải nằm xuống vì cái chân của ai đó đè lên cổ. Cố gắng nắm mới đẩy hai cái chân kia ra khỏi người, vừa đẩy được hai cái thì từ đâu lại ập thêm hai cái nữa, nhìn lại... Là hai cái chân đó.(=='). Cậu tức giận quay sang nhìn chủ nhân của cặp chân.

- Vương Nguyên cậu mà không bỏ chân khỏi người tớ là tớ cho cậu một đòn!

Vậy là cứ thế Tuấn Khải và Thiên Tỉ phải cố lắm mới lôi cổ Nguyên Nguyên dậy. Trong lúc hai người kia VSCN, Tuấn Khải lại ra nhà lấy ba cốc mì ăn liền, cho nước sôi và ngồi chờ hai tên tiểu quỷ kia. Hai người kia lóc cóc đi ra nhà cùng nhào vô mà ăn.

[][][Trong lúc đó][][]

Trong thang máy, có một cô bé bước ra không ai khác là nó, tay kéo vali màu lam đi tới căn phòng có số 102. Đáng ra, nó tới đây từ lâu, nhưng ông bà nội cứ muốn nó ở lại một hôm rồi mới cho đi cho nên nó đi chơi rồi lại về nhà ông bà (ông bà nó ở Trùng Khánh). Ông bà thương nó lắm, ông nó là người Việt, bà nó là người Trung. Hai người đều yêu hai nước cho nên cái thời yêu nhau, ông bà nó về Việt Nam sống, khi sang tuổi 40 hai người lại về Trung ở. Hai người đều thương nó hơn yêu chính mình.

- Thiên Lam ơi chờ Lam Nhi với!!!!!

- Từ thang máy có một cô bé dễ thương, tay xách vali chạy tới chỗ nó. Cô bé có mái tóc dài ngang lưng, soăn nhẹ ở dưới cùng mái ngố dễ thương. Đôi mắt to có phần sắc sảo, đôi môi anh đào tuyệt đẹp.

- Nhi Lam?

- Nó quay lại nhìn bạn thân bằng con mắt ngạc nhiên tột độ. Sao nhỏ biết nó ở đây? Nó không có nói nhé....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!