Chương 118: Tình Chưa Vẹn Đã Tan.

Bầu trời đêm tịch mịch sau cơn mưa đưa tiễn người đã khuất, các ngôi sao bắt đầu ló rạnh sáng lấp lánh như thể an ủi những người ở lại, như khích lệ họ phải tiếp tục sống thật tốt. Trên con đường vắng lặng, một chiếc xe hơi màu trắng chạy bon bon trên đường, mang theo sự u ám của tang thương. Những người trong xe cũng im lặng không nói gì.

Tuấn Khải lái xe, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng phía trước, hai tay cầm chắc bánh lái bình tĩnh điều khiển xe. Anh không để tâm tới xung quanh bao gồm Thiên Tỉ cùng Bảo Lam ngồi sau xe và Nhi Lam ngồi ngay bên cạnh ghế phụ. Trong đáy mắt ngọc đen của anh có chút gì đó thất vọng.

Nhi Lam ngồi bên ghế phụ, cô thỉnh thoảng thông qua kính chiếu hậu nhìn Tuấn Khải. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt ngọc đen lạnh lùng đó, cô chột dạ quay mặt đi hướng khác. Nhi Lam cắn môi, đảo mắt suy nghĩ xem tại sao Tuấn Khải trở lên lạ lùng như vậy.

Không lẽ...

Bảo Lam cùng Thiên Tỉ ngồi phía sau, mỗi người ngồi sát vào cửa nhìn ra ngoài ô cửa kính. Một người ngồi quỳ trên ghế quay hẳn người ra ngoài, một người dựa lưng vào ghế hai tay khoanh trước ngực trước sau thủy chung nhìn ra ngoài cửa sổ.

Gần đây thật nhiều chuyện thi nhau ập tới, người bạn đó quay trở về trong bộ dạng cái xác. Bảo Lam rõ ràng là nên đau buồn nhiều hơn thay vì là lo lắng chuyện gì đó. Cô chưa từng nghĩ, người bạn đó còn sống, cô cũng chưa từng nghĩ người ấy sẽ vì người bạn đó mà buông bỏ cô. Bảo Lam không biết, người ấy còn ngọt ngào dịu dàng với cô nữa hay không?

Nếu không, cô sẽ ra sao? Tình cảm của hai người sẽ thế nào?

Nếu Bảo Lam đang lo lắng về việc mối quan hệ sẽ trở lên xấu đi thì Thiên Tỉ lại ngược lại. Anh đang suy nghĩ xem làm thế nào tròn vẹn cả đôi đường. Dù sao thì anh đối với người càng lúc càng mờ nhạt, và tình cảm cũng chỉ ở mức anh em. Mặc dù đau lòng vì người có số phận bạc bẽo, tim Thiên Tỉ lại trống rỗng lạnh lùng đến lạ. Anh biết, Bảo Lam sẽ suy nghĩ tới chuyện này.

Giờ anh đã biết người quan trọng trong cuộc đời anh là ai, anh nhất định phải bảo vệ mối quan hệ này.

Không mong mối quan hệ này sẽ mãi mãi, chỉ mong mối quan hệ này dài lâu.

***

Tuấn Khải vòng xe vào nhà sau khi Nhi Lam xuống mở cửa cổng, anh lái thẳng vào trong nán để xe sau đó cùng Thiên Tỉ, Bảo Lam xuống xe và đi vào nhà. Anh đi vào trong đầu tiên, nhấn công tắc đèn ngay cạnh cửa.

Nối tiếp theo sau là Nhi Lam, Thiên Tỉ và Bảo Lam. Người đi sau cùng đương nhiên là người sẽ khóa cửa. Tuấn Khải tháo giày xếp lên giá được đặt cạnh bức tường, anh tiện tay lấy đôi dép bông đen đi trong nhà đặt xuống nền sau đó sỏ vào.

Nhi Lam ngồi lên thềm, cúi người gỡ đôi bốt cổ ngắn sau đó đặt lên giá đỡ, cô đặt ngay ngắn lên giá sau đó thay thế bằng đôi dép bông ấm áp. Cô đứng dậy, trước mắt cô là bóng lưng Tuấn Khải đang di chuyển phía trước, trong lòng Nhi Lam lo lắng, đôi chân chầm chậm đi từng bước.

Tiếng chốt cửa vừa đóng lại vang lên, Tuấn Khải đột ngột quay người lại với vẻ mặt hết sức tức giận, vung tay ban cho người con gái trước mặt một cái tát vang khắp nhà.

- Tôi không ngờ cô lại là người phụ nữ đầy dã tâm như vậy.

Giọng điệu Tuấn Khải nửa lạnh lùng nửa tức giận. Đôi mắt ngọc đen căm giận nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt vừa ngã xuống. Trong lòng anh chỉ có tiếng vỡ vụn của sự thất vọng và con tim đang quặn đau.

Bất ngờ bị tát một bạt tai xuống mặt, Nhi Lam cũng không ngờ lực lại mạnh tới vậy, mạnh tới mức cô phải ngã xuống nền nhà. Một tay ôm má, một tay chống xuống nền nhà. Cô ngước mắt nhìn người đàn ông vừa ra tay, đôi mắt nâu tinh anh nhiễm phủ một màn sương long lanh dưới ánh đèn.

Anh ấy... thật sự rất tức giận.

Trong khoang miệng sộc lên vị tanh tanh, Nhi Lam quệt ngang mu bàn tay nơi khóe miệng, bỏ xuống cho vừa tầm nhìn cô phát hiện ra máu. Dù là vậy, trong cô một chút cũng không oán trách Tuấn Khải.

Có lẽ mọi chuyện cô biết và giấu kín đều được anh nhìn thấu. Liệu anh nhìn thấu được sự ép buộc, hay sự cố tình trong cô? Dù thế nào, anh cũng rất tức giận, đến mức đánh cô tới bộ dạng này.

Như lời người bạn đó nói, anh thật lòng vẫn chưa quên được người bạn ấy? Vẫn chưa thể chấp nhận cô?

Thiên Tỉ và Bảo Lam người thì chưa kịp tháo giày, người chỉ vừa tháo được một chiếc ngơ ngác không hiểu gì vội vàng phi thẳng lên thềm nhà. Một người đỡ Nhi Lam, một người giữ Tuấn Khải kéo lùi lại giữ khoảng cách với Nhi Lam.

- Anh bị điên à? Có chuyện gì từ từ nói, sao anh lại đánh cậu ấy?

Bảo Lam thường ngày cùng Tuấn Khải không cần hình tượng thoải mái chơi đùa. Cô không ngờ một người ấm áp như anh lại có thể giơ tay đánh người vô cớ, lại còn là con gái phụ nữ. Đôi mắt cô không tự chủ mà long lanh ánh nước. Cô sợ, gia đình ấm áp này sẽ tan vỡ mất.

- Dù em ấy có làm gì sai, anh cũng không nên đánh em ấy như vậy.

Sau khi kéo Nhi Lam đứng dậy, khuôn mặt một bên má đỏ ửng nhanh chóng sưng lên cùng khóe miệng còn rướm máu Thiên Tỉ lớn tiếng mắng Tuấn Khải. Dù là người bình tĩnh đến đâu, trong trường hợp này Thiên Tỉ không thể không phẫn nộ. Dùng tay dịu dàng khẽ lau đi máu còn đọng trên khóe môi cô.

Chỉ với một ngày mà cả nhà loạn hết cả lên. Số TFBOYS bọn anh đúng là đã đến những ngày xui xẻo rồi!

Tuấn Khải không nói gì giật tay khỏi tay Bảo Lam lạnh lùng nhìn Nhi Lam một cái trước khi quay lưng bỏ lên lầu mặc kệ Bảo Lam và Thiên Tỉ gọi với theo, bước chân anh càng lúc càng nhanh nháy mắt đã đi được nửa đường cầu thang.

Giọt lệ trong veo trượt trên đôi gò má lệch lạc Nhi Lam khi cô chăm chăm dõi theo bóng lưng ai từ nãy tới giờ. Anh cho cô cơ hội trinh phục tim anh, cô cũng đã tự nhủ cô sẽ không bỏ cuộc. Tình cảm hai bên đang tiến triển, Nhi Lam không thể để nó bị hủy hoại bởi chính tay cô được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!