Chương 117: Ngọc Thố Về Trời

Chẳng mấy chốc ông bà Vũ hay tin cũng đã đến, họ mang theo con trai vào phòng bệnh vừa thấy xác con đã lao vào ôm con khóc nức nở. Vừa khóc vừa kêu gào tên con, vô cùng thê lương. Kéo theo tâm trạng của những người còn lại xuống mức thấp nhất.

- Con ơi là con! Sao con không quay về gặp mẹ, gặp ba để ra nông nỗi này hả con? Gặp lại con, lại thành ra là lần gặp cuối cùng, sao con khờ thế hả con?

Bà Vũ ngồi trên giường bệnh, ôm xác con vào lòng vừa gào khóc vừa đánh mạnh vào tay con như thể trừng phạt đứa con hư hết lần này tới lần khác bỏ bà mà đi. Đánh tới đâu lòng bà Vũ đau tới đấy.

- Trời ơi đất hỡi! Con tôi làm lên tội tình gì? Cớ sao đày đoạ con tôi tới lần này đến lần khác? Con ơi con, con mở mắt nhìn mẹ đi con! Sao con nhẫn tâm bỏ mẹ lại hỡi con?

Bà Vũ càng nói càng khóc lớn, không khí trong phòng càng thêm sầu đau. Nhi Lam, Bảo Lam, Kỳ Hàn đứng ôm nhau khóc tới khản đặc giọng. Những người đàn ông trong phòng hiện giờ cũng chỉ có ông Vũ, Lam Thiên và Chí Hoành. Vương Nguyên sau khi nghe tin đã quá kích động dẫn tới bất tỉnh, hiện giờ TFBOYS đang trong phòng hồi sức cùng anh.

- Mày!

Ông Vũ nước mắt đẫm mặt đi tới gần Lam Thiên vừa đau vừa giận túm chắt cổ áo hắn xách lên vo tay đấm mạnh vào mặt hắn làm hắn lảo đảo ngã dựa hẳn vào bức tường phía sau. Kỳ Hàn giật mình vội vội vàng vàng chạy tới đỡ lại bị hắn lạnh lùng đẩy sang một bên.

- Sao mày biết con tao còn sống lại không đem nó về cho tao?

Bất chấp sự can ngăn của Chí Hoành cùng Song Lam, ông Vũ liều mạng lao tới đấm vào mặt Lam Thiên thêm vài cú khiến mặt hắn cấp tốc biến dạng. Máu ở miệng vết thương rỉ ra trông hắn vô cùng thảm hại.

- Nói gì đi! Mày câm à?

Nhìn Lam Thiên ngồi gục chống tay xuống sàn, một tay lau máu khóe miệng bộ dạng lờ đi tất cả của hắn khiến ông Vũ càng thêm tức giận. Định bước tới cho hắn thêm vài cú, Nhi Lam cùng Bảo Lam vội đứng trước mặt ông cản lại.

- Các con tránh ra để chú cho thằng khốn này một bài học.

Ông Vũ đẩy Song Lam sang hai bên còn chưa kịp bước ông lại lần nữa phải dừng lại bởi Kỳ Hàn đang đứng chắn trước mặt ông. Còn đang định đẩy cô sang một bên, cô nói một câu khiến cả gian phòng im lặng:

- Chú có đánh nữa thì con gái chú không có sống lại đâu!

Mặc kệ bao ánh nhìn đều dồn về phía mình, Kỳ Hàn cúi xuống cố đỡ Lam Thiên dậy dìu hắn, cho dù hắn ngang bướng kháng cự. Cố gắng kéo sang phòng khác sát trùng vết thương.

***

Một hồi sau, TFBOYS đã có mặt tại phòng bệnh. Vương Nguyên vừa vào đã tới ngay giường bệnh, bà Vũ biết ý miễn cưỡng nhường chỗ cho anh. Bà Vũ đi tới ôm chồng, ôm con, dựa lồng ngực chồng nghẹn ngào nhìn Vương Nguyên.

Vì lúc trước xảy ra tai nạn cho nên lúc này đầu, tay Vương Nguyên đều bị băng bó gạc trắng. Trên khuôn mặt đẹp đẽ cũng dán một vài băng cá nhân.

Ngồi dựa lưng vào đầu giường, ôm xác Thiên Lam vào lồng ngực. Vương Nguyên run rẩy vuốt ve khuôn mặt cô, sự lạnh lẽo trên da cô làm anh kích động rơi nước mắt. Từng giọt lệ rơi lên khuôn mặt cô, anh một lần, lại một lần dùng tay khẽ lau đi.

- Em hứa em sẽ không rời xa anh mà? Sao em lại nhanh chóng nuốt lời tới vậy? Lam Lam em mở mắt ra nhìn anh đi! Tại sao em bỏ anh đi lại để lại cho anh nỗi đau lớn tới vậy? Mất đi nhân tình, mất đi tiểu oa chưa ra đời. Em muốn anh sống thế nào đây?

Những lời Vương Nguyên nói, mỗi từ là một con dao sắc bén từng cái từng cái đâm vào trái tim bao người có mặt trong phòng. Nhưng ngươi đau khổ nhất, ai cũng biết.

Nhìn một người đàn ông đứng trên cao như một vị Vương Giả nhận được bao sự sùng bái từ ngàn vạn Fans hâm mộ giờ lại vì tình điên dại hôn lên từng chỗ khuôn mặt của xác chết lạnh lẽo, ông bà Vũ càng thêm đau lòng khóc lớn. Bọn họ ôm chặt nhau, ôm chặt con khóc tới kinh thiên động địa.

Nhi Lam, Bảo Lam ôm miệng ngăn tiếng khóc khi chứng kiến cảnh thương tâm đó. Mắt bọn họ đỏ hoe, sưng húp trông vô cùng đau lòng. Thiên Tỉ nén cơn đau đi tới ôm Bảo Lam vào lòng, ôn nhu vỗ về cô. Anh nhìn người anh em khóc vì tình, vì người anh từng yêu trong lòng đau càng thêm đau.

Tuấn Khải vẫn đứng im chỗ đó, đáng ra anh nên tới ôm Nhi Lam dỗ dành. Nhưng anh lạnh lùng đến lạ ngay cả liếc cũng không làm. Anh nhìn người anh em cùng người yêu cũ trên giường bệnh lòng anh thắt lại. Anh quay sang gọi Chí Hoành sau đó kêu gọi mọi người đi ra ngoài để cho Vương Nguyên không gian riêng.

Toàn bộ mọi người rời đi lúc nào Vương Nguyên cũng không hề hay biết. Anh gọi tên cô, anh mắng cô, anh hôn cô, anh ôm cô. Bộ dạng thương tâm tới thê thảm.

Ngoài cửa phòng bệnh vẫn mở lớn đột nhiên phát ra ánh sáng màu hoàng kim chói mắt. Sau khi ánh sáng đó biến mất xuất hiện ba người đàn ông ăn mặc kỳ lạ, trang phục giáp đồng thời cổ trang phân rõ chức vụ. Tay hai người đứng hai bên cầm giáo, còn tay người có vẻ là người đứng đầu cầm cuộn giấy vàng lấp lánh.

Sự xuất hiện vô cùng lộ liễu nhưng Vương Nguyên lại không cảm nhận được bất cứ điều gì. Từ góc của anh nhìn ra vẫn thấy một khoảng không tĩnh lặng.

- Thánh chỉ của Ngọc Hoàng Đại Đế, Ngọc Thố Tiên Tử tiếp chỉ!

Giọng nói uy vũ của người đứng giữa mạnh mẽ hô lên. Tuy nhiên Vương Nguyên trước sau như một, dường như hai bên đều không can hệ với nhau.

Từ từ trước giường bệnh, Thiên Lam hiện hình dưới dạng linh hồn. Từ khi nào đã khoác lên mình bộ tiên y màu trắng tinh khiết quỳ hai chân xuống đất đối diện với ba người kỳ lạ ngoài cửa. Mái tóc cô dài khác hẳn lúc trước, được chỉnh tru khá cầu kì như nữ nhân cổ trang trên ti vi. Khuôn mặt so với lúc đầu, thêm muôn phần thanh tú đáng yêu. Đôi mắt đen náy cũng biến đổi sang màu hồng ngọc lạ lùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!