Cuối cùng em cũng đã tự nguyện quay về bên tôi, ôm tôi, còn hứa sẽ không rời xa tôi.
Vậy mà, em thất hứa. Em không những rời xa tôi mà còn là vĩnh viễn rời xa tôi.
Biển đao có sắc, biển lửa có nóng cũng không bằng nỗi đau em để lại cho tôi.
Tôi không ngờ rằng, tôi không chỉ mất em...
***
Mưa vẫn rơi, rơi rất lớn, lớn như thể chưa bao giờ được lớn. Mưa mạnh mẽ sối sả lên người đàn ông trẻ tuổi, toàn thân cao lớn ướt áp. Quần áo trên người đều dính lên cơ thể, khiến các cơ càng thêm nổi trội vô cùng quyến rũ câu nhân.
Vương Nguyên gỡ chiếc mũ trên đầu xuống, thẳng tay vứt vào thùng rác cạnh đấy, mặc kệ giá cả đắt thế nào. Anh vươn tay cào mái tóc ướt ngược về phía sau như một thói quen nhỏ. Những hạt mưa bám trên tóc anh bay đi tứ phía, nhưng không có nghĩa mưa từ trên trời không thể rơi xuống tóc anh.
Cơn gió luồn lách xuyên mưa như tấm lụa không màu cuộn quanh người Vương Nguyên làm thân thể anh thêm lạnh mà run rẩy. Tuy vậy, anh vẫn không có ý tránh đi cơn mưa này.
Anh chìm đắm trong mưa, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió, ướt áp của mưa. Ngước lên nhìn trời, anh nhìn rõ những tia mưa thẳng tắp rơi xuống khuôn mặt anh có chút ran rát. Tuy nhiên anh không hề có ý dừng lại.
Bỏ qua sắc đỏ của cột đèn giao thông, Vương Nguyên cứ thế thong dong bước xuống lòng đường. Cẩn thận nhìn xung quanh, vì là trời mưa cho nên xe cộ tham gia giao thông gần như không có, chỉ thưa thớt vài chiếc đi ngang. Anh ung dung từng bước, từng bước băng qua con đường lớn ướt mưa.
***
Ngồi dưới tán ô lớn trú mưa, cô chú Vũ ngước lên nhìn trời rồi lại quay sang nhìn nhau. Dường như, hai người biết được điều muốn nói của đối phương qua đôi mắt.
- Cơn mưa kỳ lạ này từng xuất hiện vào ngày Lam Bảo chào đời!
Vì lúc đó bệnh viện đột ngột mất điện cho nên phải mở cửa sổ lấy ánh sáng bên ngoài. Trong lúc cô Vũ đau đớn cố sinh, ngoài trời đổ mưa rất lớn. Theo góc cửa sổ, cô Vũ thoáng qua nhìn thấy màu trời xanh biếc không một bóng mây. Đúng lúc sấm vừa rền vang, con gái cũng vừa chào đời cất tiếng khóc đầu tiên trong cuộc đời.
- Đúng vậy! Sau đó cả tuần đều mưa rất lớn đến nỗi ngập lụt cả thành phố.
Chú Vũ quàng tay ra sau lưng vợ cười buồn. Ngoại trừ ngày con gái chú ra đời, những ngày còn lại đều là mưa bình thường. Theo lời ông nội con gái chú mà đặt lên cái tên màu trời hôm ấy. Vừa hay, chữ "Vũ" cũng có nghĩa là mưa.
- Em cảm nhận được hơi thở của con bé!
Cô Vũ nước mắt tràn mi quay sang nhìn chú Vũ đầy khẩn thiết. Cô ôm lấy bắp tay chồng gấp gáp bấu chặt.
Không chỉ lúc này mà là mọi lúc. Trực giác của người mẹ luôn cho cô cảm nhận được từng nhịp tim, hơi thở của đứa con gái bé bỏng của cô. Cô luôn cho rằng đó chỉ là sự nhớ nhung tạo lên nhưng tới tận lúc này, ngoài cảm nhận được sự sống của con gái, cô còn cảm nhận được điều gì đó rất khủng khiếp sắp xảy ra.
Khủng khiếp hơn cái ngày cô mất đi đứa con gái đầu lòng.
- Anh biết em đau lòng. Nhưng, con của chúng ta...
Tiếng điện thoại vang lên cắt ngang lời nói của chú Vũ. Rời tay khỏi vai vợ, chú lấy chiếc điện thoại trong túi ra áp lên tai nghe. "
- Ba!"
Bên kia vang lên giọng nói trong trẻo của cậu con trai. Cô chú Vũ điều chỉnh lại trạng thái của bản thân, kích loa lên hai vợ chồng dựa vào nhau nghe máy.
- Ba mẹ nghe nè!
Cô Vũ dịu dàng nói vào điện thoại. "
- Mẹ cũng ở đó hả? Chỗ ba mẹ có mưa không?"
Hai vợ chồng nhìn nhau, rồi lại quay sang nhìn trời.
- Chỗ ba mẹ mưa lớn quá nên cả đoàn phim đang tạm dừng!
Chú Vũ bật cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!