Chương 114: Sẽ Không Trốn Tránh Nữa

Tấm phản màu lam sàn ngàn viên vũ châu lung linh xuống trần. Thần kỳ mang em trở lại trước mặt tôi.

Tôi không biết rằng, đó là thứ đẹp đẽ đó lại tàn nhẫn cướp mất khỏi cuộc đời tôi... Mãi mãi...

***

Lam Phong nằm ngửa trên giường, toàn thân noã thể, thân hình nhỏ bé trắng ngần thơm phức mùi sữa. Thằng nhỏ cười toe toét khoa chân múa tay, để lộ cái miệng nhỏ đang nhú hai cái răng trước cửa cùng hai hàng lợi đỏ ửng xinh xắn. Nhóc quay đầu sang thu hồi vào tầm mắt là ma ma đang khom lưng mở tủ lấy đồ.

- Bé Con, ma ma mặc đồ cho con nhé!

Trở lại bên cạnh Lam Phong, trên tay Thiên Lam cầm bộ quần áo trẻ con, bỉm, khăn sữa, hộp phấn rôm cùng một vài vật dụng khác. Đặt toàn bộ xuống bên cạnh nhóc, nó dịu dàng vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu.

Lam Phong ngân giọng non nớt a ê thanh thanh vui tai, hai tay giơ cao đòi ôm đòi bế, hai chân nhỏ xíu mạnh mẽ quẫy đạp. Điều này làm cho Thiên Lam không khỏi vui vẻ bật cười.

- Chờ ma ma mặc đồ cho con xong a~!

Tay cầm chiếc áo dài tay nhỏ xinh lên cẩn thận mặc cho Lam Phong, tiếp đến là đóng bỉm và mặc quần. Nhưng vì nhóc nghịch ngợm quẫy đạp liên tục nên hơi khó mặc một chút. Thiên Lam mắng yêu, vỗ nhẹ mông vài cái nhóc mới để nó mặc cho.

- Được rồi, ma ma bế con!

Thấy thằng nhóc mếu máo đòi bế, Thiên Lam cười tươi khom lưng bế Lam Phong trên tay. Định bụng bế nhóc ra ngoài pha sữa nhưng nửa đường lại nghe thấy tiếng gõ cửa. Nó hơi ngẫm nghĩ một chút, cuối cũng cũng quyết định đi ra mở cửa.

Cánh cửa vừa mở, Thiên Lam giật mình bởi người trước mặt. Nhanh chóng định thần vội vàng khoá cửa lại, còn chưa kịp đóng đã bị người kia vươn tay chặn lại một mạch đẩy cửa ra. Người đó tự tiện bước vào nhà, còn không thèm gỡ giày cứ thế lộp cộp đế giày xuống nền nhà.

- Lam... Lam Thiên, anh tới đây làm gì? Ở đây không hoan...

Thiên Lam bên ngoài lạnh lùng nhưng bên trong đã sớm phẫn nộ. Đang yên đang lành lại có kẻ tới quấy phá cuộc sống, bảo ai có thể không tức giận?

- Bảo Bối con trai ba!

Lam Thiên mặc kệ những lời khó nghe từ miệng Thiên Lam, hắn cướp Lam Phong trên tay nó. Dịu dàng cưng nựng, đáy mắt ấm áp vô cùng.

Thật đáng tiếc, ngày con chào đời ba lại không có mặt.

- Ai nói đó là con anh! Ảo tưởng!

Thiên Lam khoanh tròn tay trước ngực, quay người đi hướng khác. Khó chịu hứ một tiếng.

- Không phải thằng nhỏ có nhiều điểm rất giống anh sao?

Ôm Lam Phong trên tay, Lam Thiên bước tới gần vòng một tay ôm Thiên Lam vào trong lòng. Dựa cằm lên đầu nó, đôi mắt caffe đẹp khép hờ, miệng vui vẻ cười nhẹ.

- Anh làm cái gì vậy???

Dù là một tay Lam Thiên đang ôm Lam Phong nhưng Thiên Lam lại không tài nào thoát được. Có giãy giụa thế nào cũng đều vô dụng.

- Bảo Bối, con sau này không được bướng bỉnh như mẹ con nhé!

Lam Thiên quay sang chu mỏ lắc đầu với Lam Phong, thấy thằng nhỏ toe toét cười hắn hôn má nhóc một cái. Quay người Thiên Lam lại, hắn giữ chặt eo nhỏ không cho nó thoát, cúi đầu trán chạm trán với nó.

- ...

- Con có tên chưa?

Không để Thiên Lam lên tiếng, Lam Thiên trực tiếp chặn lời. Thấy Lam Phong vươn người giơ hai tay về phía nó đòi bế, hắn trao trả lại cho "mẹ" của nhóc.

- Nguyễn Lam Phong!

Ôm Lam Phong trên tay, Thiên Lam định tránh khỏi Lam Thiên đi vào trong bếp nhưng hắn vẫn ngoan cố giữ lại. Nó cực kỳ khó chịu vũng vẫy liên tục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!